⬅ Trước Tiếp ➡
Một đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp, đẹp đến mức khiến người khác không thể rời mắt được.
Trần Miên thu tầm mắt lại, ôm lấy cái cặp sách của Trần Nhân rồi đi về phía ban Âm nhạc.
Cửa đóng, cô lấy chìa khóa từ trong cặp sách của Trần Nhân ra, lúc mở cửa lại nhận ra cửa không có khóa.
Lúc cảm nhận được tình hình có gì đó sai sai thì mọi thứ đã muộn rồi.
Bên trong phòng có hai người đang đứng.
Một nữ sinh mặc váy ngắn đang choàng tay ôm lấy vai của người nam sinh, tay còn lại thì mò mẫm theo làn váy học sinh của mình làm lộ ra bẹn đùi trắng như tuyết, quyến rũ bàn tay của nam sinh chạm tới.
Chỉ đáng tiếc là Bạch Cốt Tinh gặp phải Đường Tam Tạng, nam sinh bị dụ dỗ vốn dĩ không hề có ý đồ kia, cả người của anh dựa trên tường không hề tiếp nhận nhưng cũng chẳng từ chối lời mời gọi đó, cứ mặc cho nữ sinh kia dụi vào người mình, mềm giọng nũng nịu.
Trần Miên không hề có chút phản ứng nên có nào của một người đã nghe lén người khác nói chuyện, chỉ là bàn tay cứ lục lọi trong cặp sách giống như chẳng nghe chẳng thấy gì cả, đi thẳng vào bên trong, đặt cặp sách của Trần Nhân lên chỗ ngồi rồi lập tức rời đi.
Dù sao nữ sinh kia cũng thấy hơi chột dạ, bị bắt gặp trong tình huống như thế nhất thời cũng không nói gì thêm.
Bộ đồng phục học sinh trên người Thẩm Vực cũng không được mặc ngay ngắn, anh ngước mắt nhìn ra phía ngoài, kéo bàn tay đang quấn quýt lấy tay mình của nữ sinh kia ra, sau đó cũng rời đi.
Giờ ra chơi hôm đó trời vừa mới ngừng mưa, bây giờ lại bắt đầu đổ mưa tiếp.
Cơn mưa dày đặc quất nước ầm ầm vào trường học.
Trần Miên dựa vào lan can mà đi, ống tay áo bị nước mưa làm ẩm ướt đôi chút không hề nhúc nhích, tiếng chuông vào lớp chậm rãi vang lên từng hồi nhưng cô cũng không để ý tới, lại đi vào toilet rửa tay.
Trần Miên thích sạch sẽ, Trần Tống nói cô khác người, rửa tay sạch cũng không phải là để làm việc nhà vậy thì tốn thời gian làm mấy chuyện đó làm gì.
Cô chẳng muốn phản bác lại, về khoản này thì cô ngoan hơn Tống Ngả, từ trước giờ chưa từng đối nghịch với Trần Tống. truyensacfull.com chấm co. Ông ta đòi tiền cô cũng cho, ông ta muốn ăn cơm thì cô sẽ nấu, thầm lặng mà thỏa mãn hết tất cả những yêu cầu của ông ta, thậm chí lúc ông ta đánh lộn với Tống Ngả thì cô còn thuận tay đóng cửa lại.
Cho nên, Tống Ngả nói cô chỉ là một con chó không cắn người.
Dòng nước lỏng lướt qua ngón tay nhưng cô cũng không có cọ rửa, cứ để bàn tay ướt nhẹp mà tắt nước rồi đi về phía lớp học của mình ở dưới lầu.
Thẩm Vực đứng ở trước lối cầu thang, cứ dựa người ở đó không biết đã nhìn cô bao lâu.
Trần Miên chỉ làm như không nhìn thấy, lúc sắp đi ngang qua người kia thì cổ tay lại bỗng bị tóm lấy, giây sau đó cô đã bị kéo vào trong phòng học không có khóa cửa của ban Nghệ thuật.
Cả người bị chặn lại ở trên cửa, Trần Miên ngước mắt lên nhìn người kia.
Người mà lúc sáng ở hành lang còn bị bao quanh bởi những làn khói thuốc nhưng giờ lại không ngửi được mùi gì trên cơ thể anh cả, mà là một mùi bạc hà man mát.
Có lẽ đã xịt chất khử mùi để che lấp đi rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡