⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Vực chính là kiểu người như thế, những lúc riêng tư thì ai cũng có thể chơi, nhưng bên ngoài mãi vẫn luôn là một học sinh ngoan tiêu biểu.
Nhưng mà bây giờ, học sinh ngoan này lại đang làm một hành động không chính trực, truyensacfull.com chấm co, bàn tay của anh siết chặt lấy tay của Trần Miên, một tay khác thì từ dưới luồn vào trong lớp áo khoác đồng phục của cô, dịu dàng tìm thấy cái eo nhỏ bị cách bởi một lớp vải áo của người kia.
Thẩm Vực nhoẻn miệng cười, hỏi cô: "Thật sự tò mò chuyện của tôi với Trần Nhân?"
Trần Miên không có phản ứng gì, để mặc cho người kia làm loạn, giọng điệu cũng rất lạnh lùng: "Cũng bình thường."
"Cũng bình thường là có ý gì?"
"Thẩm Vực."
Trần Miên gọi tên anh.
Giương đôi mắt trong trẻo kia nhìn về phía anh, nói với anh như thể đang cảnh cáo.
"Cũng bình thường có nghĩa là cho dù cậu có ngủ với Trần Nhân thì chỉ cần cho tôi tiền, tôi cũng có thể mua cả bao cao su cho mấy người."
Cô nói xong câu này.
Chỉ nghe Thẩm Vực cười thành tiếng, còn gật đầu nói với giọng điệu rất vô lại: "Đúng nhỉ, đổi lại là người khác còn chưa chắc biết được tôi dùng bao cao su size nào."
Lúc quay trở lại lớp thì đã vào học được 3 phút rồi.
Cũng may là giáo viên môn Ngữ Văn từ trước giờ rất thích Trần Miên, không có so đo nhiều với cô nên tranh thủ bảo cô vào chỗ.
Trần Miên lấy cuốn sách giáo khoa Ngữ Văn từ trong ngăn kéo ra.
Triệu Lị Lị nhỏ giọng hỏi cô: "Tan học có bận gì không?"
Trần Miên gật đầu: "Có."
Triệu Lị Lị lập tức không nói gì nữa, gục xuống bàn than thở: "Cậu bận bịu thật đó Miên Miên, cậu phải đi làm gia sư hả?"
Trần Miên mỉm cười, lấy tập viết ra chép bài, khẽ nói: "Không phải, là nuôi chó."
Phía trên bục giảng, giáo viên Ngữ Văn đang giảng tới điểm quan trọng nhất của cuộc thi văn học cổ điển, đồng hồ đếm ngược kì thi đại học bên cạnh đang hiển thị 100.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trần Miên là học sinh ngoại trú, không cần học thêm lớp tự chọn buổi tối ở trường.
Kết thúc tiết học cuối cũng đến lúc tan học, Trần Miên đi đến quầy bán đồ ăn vặt lấy tiền mà Trần Nhân cho cô mua túi đậu socola cất trong cặp sách, sau đó mới tới trạm xe buýt chờ xe.
Lúc đến cửa biệt thự, trong nhà không có ai, cô bèn lấy điện thoại di động từ trong cặp sách ra, ngồi xổm bên góc tường mở vòng bạn bè ra xem.
Nội dung muôn hình vạn trạng.
Trần Nhân liên tiếp đăng rất nhiều bài post.
Bài trước là mấy tấm ở quán lẩu, sau đó lại biến thành mấy tấm ở phòng Karaoke.
Không có gì bất ngờ khi trong hình đều có bóng dáng của Thẩm Vực, có khi là cánh tay vô tình bị lọt vào khung hình, cũng có khi là vạt áo trắng đồng phục của anh.
Những thứ này, Trần Miên đều có thể nhìn ra.
Thậm chí có thể nhìn ra được dáng vẻ không mấy hứng thú của Thẩm Vực thông qua những tấm ảnh này.
Anh vốn dĩ không muốn đi cùng, nhưng cũng không thể không đi.
Trần Miên rũ đôi mắt xuống, chọc chọc dây giày của mình.
Bên trong góc tường có một bông hoa nhỏ mọc lên, cô buồn bực duỗi tay đụng một cái, lại chỉ nghe tiếng xe đạp vọng tới.

⬅ Trước Tiếp ➡