Chương 10
Bầu không khí trở nên vô cùng kì lạ, cho đến khi bị một tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Không phải tiếng chuông của cô, là của Giang Trạm. Giang Trạm lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, nhưng không nhận.
Cuộc nói chuyện bỗng nhiên bị cắt ngang, nhất thời như rơi vào ngõ cụt, hai người không có ai định nói thêm gì. Giang Trạm thở dài, anh nghĩ hẳn nên cho cô một thời gian để cân nhắc, chuẩn bị rời đi. Lâm Kiều thậm chí còn chẳng muốn đi tiễn anh, vậy mà người này đi qua chỗ cô lại còn nắm lấy tay cô nói
“Tôi rất nghiêm túc, Lâm Kiều, tôi không nghĩ rằng chúng ta không hợp.”
Lâm Kiều rút tay về, lạnh lùng đáp “Đi thong thả, không tiễn.”
Cô không quá coi trọng lời thổ lộ của Giang Trạm. Mấy năm nay cũng có nhiều người bày tỏ tình cảm với cô, chỉ cần cô luôn từ chối sớm hay muộn họ cũng sẽ cũng từ bỏ. Hơn nữa một người như Giang Trạm, Lâm Kiều cảm thấy anh sẽ chẳng kiên trì được bao lâu đâu, những người như thế này thường có sự yeutruyen.net kiêu ngạo của mình. Cô không muốn dây dưa với những người này quá lâu, có thể giải quyết nhanh gọn là tốt nhất.
Bỗng nhiên trong đầu cô hiện lên chủ đề nói chuyện với mẹ sáng nay.
Kết hôn.
Lâm Kiều tạm ngưng công việc trên tay một chút.
Đi xem mắt, kết hôn rồi sinh con cùng với một người xem như là phù hợp yêu cầu của ba mẹ, cứ như vậy cho đến hết đời này…
Trong lòng có một sự khó chịu chẳng thể nói nên lời, cũng chẳng biết phải làm sao. Có lẽ cô hơi choáng đầu, cô cũng không biết mình cứng đầu vì cái gì, nhưng cô biết rằng mình sẽ không thể thoát khỏi sự vướng bận của quá khứ…
Lời từ chối của Lâm Kiều và cả sự hụt hẫng này đều nằm trong dự đoán của Giang Trạm. Anh thật sự có cảm giác với Lâm Kiều nên mới quyết định theo đuổi cô, tiếc rằng đối phương dường như nghĩ mình là lãng tử đã qua vạn bụi hoa.
Anh tháo kính gọng vàng trên sống mũi, day day huyệt thái dương. Lúc làm việc thì không nói, nhưng chỉ cần rảnh là anh sẽ nghĩ đến đôi mắt lạnh lùng kia, có khi là cách cô quay đi lạnh nhạt, dửng dưng, có khi lại là cách cô mạnh mẽ, nhìn thẳng vào anh không sợ hãi.
Gò má mềm mại, đôi môi đầy đặn, đôi mắt lạnh nhạt… Không chỗ nào là không hấp dẫn anh.
Giang Trạm ngẩng đầu, yết hầu gợi cảm lên xuống, thở ra một ngụm khí, kìm nén một cỗ dục vọng bỗng dâng lên ở bụng dưới. Anh không phải người có ham muốn mạnh, sự tự chủ của anh rất tốt, thế nhưng cứ mỗi khi gặp Lâm Kiều anh lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.
Giang Trạm bỗng nhiên nhớ đến một câu nói.
Khoảnh khắc nhìn thấy em, trong lòng anh như biển động sóng ngầm.
============================================================
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Trạm, anh cầm điện thoại lên nghe máy.
“Anh Giang Là em đây.”
Đúng thế, người gọi cho Giang Trạm sáng sớm nay chính là cậu ta – Tiêu Bân, đàn em trung thành sùng bái Giang Trạm từ nhỏ.
Từ nhỏ, Giang Trạm đã được người người tôn sùng, chỉ hận không thể thổi phổng anh tài giỏi như thần.
Tiêu Bân tuy là con nhà quyền quý, ở trong giới phú nhị đại cũng coi như đứng đầu nhưng thật ra cậu ta là con riêng, nhưng lại được ba chiều chuộng vô cùng, nghe nói là muốn sao được sao, muốn trăng được trăng, vậy nên có thể xem như Tiểu Bá Vương trong giới.