⬅ Trước Tiếp ➡

Mỗi lần Tiêu Bân thu nhận đàn em đều giống như truyền lời răn dạy của tổ tông vậy, truyền lại hết những lời thổi phồng về Giang Trạm vào trong đầu đàn em. Dần dần, mặc dù Giang Trạm đã ra nước ngoài, không còn ở trong vòng xã giao ấy, nhưng người nào trong giới cũng biết đến nhân vật số một này.
“Anh đồng ý đến nhé, các anh em đều muốn gặp anh một lần đấy Anh về chẳng nói một tiếng với em, nếu không phải Giang Tiêu Tiêu báo em thì em cũng còn chẳng biết ”
Tiêu Bân đứng trong phòng bao, còn mọi người thì đang hát hò nên anh phải gân cổ lên nói chuyện với Giang Trạm, hét đến muốn tê tâm liệt phế, như muốn dùng hết cả khả năng của bản thân để nói chuyện.
“Một lát nữa anh qua, nhắn anh số phòng đi.”
Giang Trạm mặc quần áo vào rồi lấy chìa khoá xe đi ra ngoài.
Hôm nay thành phố Z hơi tắc đường, anh cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại, tự hỏi rằng không biết Lâm Kiều đã về chưa. Mãi mới vượt qua dòng xe đông đúc, khi đến trước cửa tiệm của Lâm Kiều thì tiệm đã đóng cửa rồi. Anh lấy điện thoại ra xem giờ, thầm ghi nhớ trong lòng, lần sau phải đi sớm hơn mới được. Vốn định đưa cô về, cuối cùng cũng chỉ để lần saụ
Quay xe đi đến địa chỉ mà Tiêu Bân gửi, vẫn là cái quán rượu mà anh gặp Lâm Kiều yeutruyen.net đấy. Sau khi báo số phòng, nhân viên phục vụ liền dẫn anh đến đó. Ngay khi cánh cửa vừa mới hé mở, anh đã nghe thấy tiếng Tiêu Bân đang phổ biến quy củ cho đàn em
“Mấy đứa vểnh hết tai lên mà nghe anh nói này, tí nữa Giang ca đến thì phải đứng hết dậy cho anh, mông ai mà còn dán trên ghế thì đêm nay ông đây chôn nó trên sofa luôn…”
Ngay khi cậu ta còn đang nói lý lẽ hùng hồn thì Giang Trạm mở cửa bước vào.
Tiếng mở cửa bất ngờ cùng với người đi vào làm những người trong phòng đang chăm chú lắng nghe đều ngạc nhiên ngây người cho đến khi tiếng hét của Tiêu Bân kéo suy nghĩ của mọi người trở lại
“Ôi trời ơi Đại ca yêu dấu của tôi ”
Cậu ta không thèm để ý hình tượng của mình liền nhảy đến bên cạnh Giang Trạm. Tiêu Bân cao đến cổ Giang Trạm, lại còn ôm bả vai Giang Trạm cười hì hì kéo anh vào trong phòng.
“Cậu Ngơ ngác cái gì, mau nhường chỗ đi Dựa sát vào cô gái kia đi.”
Giang Trạm ngồi xuống, Tiêu Bân ngồi bên cạnh anh, mọi người đều dán ánh mắt lênn người đại ca trong truyền thuyết chỉ mới nghe tên chứ chưa từng thấy mặt này. Một người lanh lợi đứng dậy rót chén rượu, hô lớn
“Chào anh Giang ạ, em là Tôn Chấn.”
Những người còn lại thấy có người đi đầu cũng lần lượt đứng dậy chào hỏi.
Giang Trạm chào lại từng người một, Tiêu Bân thấy nhẹ nhõm nhìn mọi việc diễn ra.
“Sao rồi đại ca, anh vừa về đã quen chưa, hôm nào em dẫn anh đi chơi nhé?”
Giang Trạm cười nói “Để có thời gian nói sau, anh vừa mới về công ty gia đình, cần làm quen đã, còn có một số việc cần phải giải quyết.”
Giang Trạm là người có quy tắc, Tiêu Bân biết cũng không nói về chủ đề này nữa, cậu ta rót thêm rượu cho Giang Trạm, cười nói đùa “Lần này đại ca về có đi nữa không? Có muốn tìm chị dâu cho em ở đây không?”


⬅ Trước Tiếp ➡