Chương 14
Giang Trạm đang định nói mình không biết thì một cánh cửa phòng bao nào đó đằng trước mở ra.
“Cô đi ngay cho tôi Đừng có ở đây làm tôi xấu hổ ”
Giọng nói quen thuộc ngay lập tức thu hút ánh mắt của Lâm Kiều, cô vừa quay đầu lại đã nhìn thấy một người đàn ông kéo một người phụ nữ ra bên ngoài. Hai người đó chính là Trương Duy và Trương Giai Giai. Trương Giai Giai hai mắt ngấn lệ, hốc mắt đỏ bừng, gương mặt của cô tràn đầy sự tủi nhục khi bị Trương Duy la mắng ở chỗ đông người.
“Hôm nay ông đây mất hết mặt mũi rồi Khốn kiếp ”
Tiếng cười từ trong phòng bao phía yeutruyen.net sau truyền tới càng khiến cho Trương Duy cảm thấy chẳng còn chút mặt mũi nào. Hắn ta vừa định mở miệng mắng thì một giọng nói lạnh lùng cắt ngang
“Anh đang làm gì vậy?”
Trương Duy ngẩng đầu nhìn sang, là người quen của anh ta – Lâm Kiềụ Hắn hơi sững người, nhìn Lâm Kiều bước đến, kéo Trương Giai Giai từ trong tay hắn ra, bảo vệ phía sau lưng cô. Cô không cao bằng Trương Giai Giai nhưng lại có dáng vẻ cao ngạo, khí thế bức người, chừng ấy cũng đủ làm người khác yên tâm đứng sau lưng cô.
Lúc này cô chỉ mặc một chiếc áo khoác lông dài, bên trong là váy ngủ, dưới chân mang đôi giày đi tuyết, mái tóc đen nhánh xõa dài bên vai, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng tựa như có lớp sương mù bao phủ. Cao ngạo từ trong xương cốt, cô kiêu kỳ và kiều diễm như một gốc Hàn Lan .
Hàn Lan, Kiến Lan là một loài Lan, trong khoảng 52 loài thuộc chi Lan Kiếm – Cymbidium.
Giang Trạm không tiến lên, anh tựa người cạnh tường lặng lẽ châm thuốc hút. Trong đôi mắt của anh chỉ còn lại hình bóng của Lâm Kiều, tựa như trên thế giới này chỉ còn tồn tại một mình cô.
“Ái chà Ở đây lại có một mỹ nhân kiêu ngạo nha.”
“Trương Duy, mày đúng là quá may mắn nha Tiếu đại ca, em đã nói mà. Tên này nhìn bình thường thế thôi nhưng bên cạnh hắn ta đều là cực phẩm đấy, anh xem đi.”
“Ôi, các cô gái này, tôi khuyên thật lòng nhé, các cô nghĩ là tên này sẽ yêu các cô thật lòng sao? Không bao giờ nhé .”
Trong phòng mỗi người một câu góp vào, cảm giác nhục nhã đến tột cùng này khiến Trương Giai Giai không kìm được nước mắt, đồng thời cũng kích động Trương Duy “Mẹ nó Cô cút ngay cho tôi. Chia tay đi, ông đây không chơi với cô nữa Trương Giai Giai, cô vậy mà dám tìm người theo dõi ông đây, đúng là tôi dung túng cô quá rồi.”
“Anh là đồ khốn Tôi với anh đã bên nhau ba năm đấy Trương Duy Anh lừa dối tôi ba lần tôi đều tha thứ cho anh, anh…”
“Ba năm cái quái gì, hồi trước ông đây còn thấy cô có chút thú vị, bây giờ cô mau cút đi cho khuất mắt tôi Cút ra chỗ khác đi…”
“Chát ”
Hắn ta còn chưa nói xong, khuôn mặt của Trương Duy đã bị tát lệch sang một bên. Trong giây phút đó cả hành lang trở yên tĩnh, rồi lại bùng nổ.
“Đậu xanh Quá đỉnh luôn ”
“Được đó, cá tính này đúng là gu của tôi.”
“Nhục quá nha Trương Duy ”
Trương Duy sững sờ nhìn người vừa tát mình. Cô ấy hất cằm, lộ ra cần cổ trắng nõn như một con thiên nga kiêu hãnh. Cô đứng đó, cứ như vậy trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng.
“Một cái tát này, anh và Trương Giai Giai chính thức chia tay. Từ nay anh đi cầu độc mộc của anh, không phạm đến đường dương quan của cô ấy ”