⬅ Trước Tiếp ➡

Nhĩ tẩu nhĩ đích dương quan đạo, ngã quá ngã đích độc mộc kiều – 你走你的 阳关道 ,我过我的 独木桥 – là một câu tục ngữ, ý chỉ nước sông không phạm nước giếng
Trương Duy không chịu được bộ dáng kiêu căng ngạo mạn này của Lâm Kiều, hắn ta cười khẩy mỉa mai “Lâm Kiều à, nhìn dáng vẻ thanh cao tự cho mình là đúng này của cô, chả trách chẳng ai chịu nổi. Tôi thấy là Tiêu…”
“Chát ”
Lại một cái tát nữa không do dự giáng xuống mặt của Trương Duy.
“Cái tát này là vì anh không tôn trọng tôi. Chuyện của tôi anh không có tư cách nói tới.”
Giọng nói của cô giờ phút này như gió lạnh mùa đông.
Trương Duy trợn mắt nhìn Lâm Kiều, hắn ta đột nhiên vung tay lên “Mẹ nó Cô nghĩ mình là ai hả, con đ khốn kiếp…”
Trương Giai Giai hoảng sợ nhắm chặt hai mắt, hét lớn lên.
Không có âm thanh vang lên như trong dự liệu, ngược lại là một làn gió mang theo hương nước hoa quen thuộc, vấn vương quanh mũi cô. Lâm Kiều từ từ mở mắt ra. Bóng lưng cao lớn của người đàn ông chắn trước mặt cô, vững vàng chặn cái tát của Trương Duy, cô chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh.
Anh mạnh mẽ đứng đó, ngược chiều với ánh sáng, che chở cho cô.
============================================================
Trương Duy nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu đang chắn trước mặt, đôi mắt đào hoa đa tình nhìn thẳng vào mình, trông như đang cười nhưng lại ẩn chứa ý chèn ép.
“Con mẹ nó, bỏ tay mày ra. Đừng có giả vờ làm anh yeutruyen.net hùng cứu mỹ nhân trước mặt ông đây ” Trương Duy muốn giật cánh tay đang bị túm chặt lại, nhưng người đàn ông trước mặt này quá khoẻ, hắn không thể thoát ra được.
“Tôi không phải anh hùng cứu mỹ nhân, chẳng qua tôi chưa từng thấy con chó nào hung dữ đến như vậy. Chó con, lại đây xem tí nào.”
Bị mắng là chó khiến Trương Duy đỏ mặt tía tai. Gương mặt của hắn ta hết tái xanh rồi lại trắng bệch.
Giọng nói quen thuộc này khiến cho những người trong phòng bao không thể ngồi yên nữa. Tiêu Bân là người xông ra đầu tiên, cậu sững người ngay lập tức “Anh Giang? Không phải anh đi rồi hả, sao vẫn còn ở đây?”
Cậu liếc nhìn người phụ nữ đang đứng sau lưng Giang Trạm, lại nhìn vào anh, đảo qua đảo lại mấy lần liền. Cậu rất hiểu Giang Trạm, anh ít khi nào xen vào việc của người khác như thế, trong khi anh ấy lại vừa mới rời đi. Nghĩ đến đây cậu lập tức nhìn ra điểm mờ ám bên trong.
Đờ mờ
Tiêu Bân vội quay lưng lại, khuôn mặt ngây ngốc ra, chỉ muốn tát mình một cái.
“Sao thế anh Tiêu?”
“Sao anh Giang cũng ở đây thế này?”
Tiêu Bân chỉ muốn bịt miệng cái đám này lại. Cậu tát một tên đang đứng gần đó không nhẹ không nặng, chát một tiếng, nói “Tụi bây câm hết lại cho tao Cái lũ ngốc này ”
Trương Duy nhìn thấy bọn Tiêu Bân đi ra, vừa định gọi bọn họ lại đây giúp hắn thì nghe thấy lời họ nói, ngay lập tức sững người.
Anh Giang???
Gần như ngày nào Tiêu Bân cũng thổi gió bên tai bọn họ, ai tiếp xúc với Tiêu Bân mà không biết đến cái tên này. Nhưng hôm này người đó lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, lại trong tình huống này, hắn ta còn vừa chửi người ta…
Giang Trạm hất tay Trương Duy ra, yeutruyen.net phủi tay vài cái, giống như là vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu lắm.
“Úi cha, chào đại ca ạ, vừa rồi em chỉ đùa thôi.”
“Đúng vậy, đúng vậy Mọi người đùa thôi.”


⬅ Trước Tiếp ➡