⬅ Trước Tiếp ➡

Nhận thức được điều này khiến tiếng chuông cảnh báo trong lòng Lâm Kiều vang lên, theo phản xạ cô vươn tay đẩy anh ra.
“Hôm nay trông anh như một kẻ biến thái vậy.”
Cô nghiến răng nghiến lợi nhìn nụ cười của anh, ngón tay siết chặt chiếc túi xách.
Giang Trạm không để tâm đến lời nói của cô.
“Xin lỗi em, anh không kiềm chế được.”
Không kiềm chế được, đây là lần thứ hai anh nói câu này rồi.
Không muốn nhìn thấy khuôn mặt này nữa nên Lâm Kiều xoay người xuống xe, đi được vài bước cô chợt nghe thấy người đàn ông phía sau nói với mình.
“Ngủ ngon, Lâm Kiềụ”
Cô không dừng lại, mà còn bước đi nhanh hơn.
Giang Trạm cứ nhìn theo bóng lưng cô từ trong xe cho đến khi bóng dáng đó biến mất.
Anh châm một điếu thuốc, gió lạnh từ bên ngoài thổi bay tóc anh, trong đầu toàn là hình ảnh của Lâm Kiều đêm nay dáng vẻ cô thở dồn dập, hương vị của đôi môi, đầu lưỡi ngọt ngào ấy, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại đó …
Hút xong một điếu thuốc, anh lái xe rời đi.
Không chỉ mỗi Giang Trạm nhớ đến cảnh tượng đó, mà Lâm Kiều đang nằm trên giường cũng nghĩ đến chuyện xảy ra vào hôm nay.
Nụ hôn nóng bỏng của Giang Trạm, giọng nói trầm khàn, hơi thở nặng yeutruyen.net nhọc khi anh hôn lên trán cô, đôi mắt, chóp mũi…
Mọi thứ đã đi chệch hướng.
Giang Trạm là một biến số, so với những người trước đây mà cô quen biết.
Dù vậy, cô không thể nói rằng mình chán ghét anh, nhưng cô cũng không có suy nghĩ muốn ở bên anh.
Công bằng mà nói, anh là một người bạn trai không tồi, nhưng không phải với cô.
Có thể đối với người khác, anh sẽ là một người tình tốt, nhưng cô hiện tại không cần điều đó.
Một tiếng thở dài thật khẽ vang lên trong đêm khuya vắng lặng. Không biết là vì bản thân mình hay là vì anh.
============================================================
Lâm Kiều không ngờ rằng, ngay ngày hôm sau, khi cô vừa bước ra cửa tiểu khu đã thấy Giang Trạm dựa vào xe hút thuốc, đôi chân duỗi dài tùy ý.
Anh cúi đầu, một tay đút túi áo khoác, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì, khuôn mặt có vẻ lạnh lùng dưới làn khói thuốc.
Thoáng chốc Giang Trạm đã nhận ra cô, anh ngẩng đầu lên, khóe môi vương nụ cười làm khuôn mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn.
“Em còn đứng đó làm gì, mau lên xe đi.”
Anh tiến lên phía trước cầm lấy túi xách của cô, rồi quay sang mở cửa ghế lái phụ.
“Mình đi ăn sáng trước nhé ”
Anh khởi động xe, quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo ý cười.
Lâm Kiều nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của anh, cô cảm thấy mình thật sự không thể hiểu nổi người đàn ông này. Anh giống như một điều bí ẩn, khiến người khác khó lòng nắm bắt, bạn sẽ không thể biết được một giây sau anh ấy sẽ làm gì.
Ngay khi Lâm Kiều còn đang suy nghĩ, bỗng nhiên có một làn hơi ấm phủ lên bàn tay cô.
“Bỏ ra ”
Cô quay sang nhìn bàn tay anh đột nhiên nắm chặt lấy tay mình, vừa muốn rút tay lại đã bị anh nắm thật chặt.
“Tay em rất lạnh, đừng lộn xộn nữa, anh đang lái xe đấy.”
Lâm Kiều nghiến răng quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng cô vẫn cảm nhận được rõ ràng cảm giác ấm nóng trên bàn tay, dường như tất cả giác quan đều tựu lại trên mu bàn tay rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡