⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi bàn tay kia vừa lớn vừa ấm áp, khiến cô nghĩ tới bàn tay của bố luôn nắm lấy tay cô khi cô còn nhỏ. Bây giờ, Lâm Kiều đã trưởng thành, phải bận rộn kiếm tiền nên cũng trở nên ngày càng ít gần gũi với bố như xưa…..
Trong chốc lát, cô lại nhớ tới một bàn tay khác cũng từng nắm tay cô. Đôi tay ấy cũng lạnh buốt giống cô, thế nhưng Lâm Kiều vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm từ nơi hai bàn tay đan vào nhau, một cảm giác hạnh phúc, vui sướng khẽ dâng lên trong lòng.
“Em đang suy nghĩ gì à?”
Vẻ mặt biến hóa rất nhỏ của cô không thoát khỏi ánh mắt Giang Trạm.
“Không có gì đâụ”
Lời anh nói kéo dòng suy nghĩ đã trôi xa của cô trở lại.
Giang Trạm liếc cô một cái rồi không nói gì nữa, hiện tại anh đi bước nào cùng phải cẩn thận từng tí, chỉ sợ bước nhầm một bước thì mọi công sức lại đổ sông đổ bể.
Quãng đường từ nhà Lâm Kiều đến phòng tranh không xa, đi một chút là đến.
Lâm Kiều vừa xuống xe là đi thẳng đến quán ăn sáng phía trước, Giang Trạm theo sau cô.
Lúc Lâm Kiều đến quán không có nhiều khách lắm, hầu như mọi người đến mua về nhà chứ không ngồi lại ăn.
Sữa đậu nành, bánh bao hấp.
Đó là bữa sáng tiêu chuẩn của Lâm Kiềụ
Giang Trạm cũng gọi giống cô, Lâm Kiều ngồi chỗ nào anh liền ngồi chỗ đó.
Vài nhân viên cửa hàng nhìn về phía hai người họ, Lâm Kiều là khách quen ở đây, mấy năm nay cũng chẳng có gì thay đổi, mọi người đã quen rồi. Anh chàng đẹp trai kia họ cũng biết, dạo này hay đến cửa hàng mua một cốc sữa nóng, sau đó sang tiệm của Lâm Kiềụ
Có lẽ là người theo đuổi cô, bao năm nay ‘vệ tinh’ quanh Lâm Kiều cũng chẳng ít, nhưng chưa có ai đi cùng với cô đến đây cả.
“Tớ đã nói người này có hi vọng mà. Cho dù anh ta không phải thế thật thì cũng không thèm để ý cậu đâu, cậu chỉ xách dép cho chị gái vẽ tranh bên kia thôi.”
Ở quầy lễ tân, một cô gái khẽ đưa tay đẩy đẩy cô bạn bên cạnh.
Nữ sinh bị nói hơi giận hất tay cô ấy ra, đôi mắt khẽ liếc về phía hai người ngồi bên cửa sổ.
Người đàn ông vẫn mãi nhìn cô gái đối diện, còn cô gái thì luôn cúi đầụ
Cô khẽ mím môi, thầm nói
“Tớ lại không nghĩ vậy đâụ”
Giang Trạm cầm một cốc sữa đậu nành, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Lâm Kiềụ
Tướng ăn của cô rất tốt, ăn từng miếng nhỏ một, chỉ cần nhìn cô ăn thôi là Giang Trạm đã cảm thấy bữa sáng này rất ngon miệng rồi, không khỏi cắn thêm vài miếng bánh bao.
Giang Trạm ăn rất ngon, còn Lâm Kiều lại ăn đến mất cảm giác, nhai đồ ăn như nhai sáp, chẳng có mùi vị gì.
Người đối diện thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn cô khiến cô cảm thấy vô cùng không được tự nhiên.
“Anh đừng đến đón tôi, cũng đừng đến tiểu khu nhà tôi nữa.”
Lâm Kiều nhíu mày, nói ra điều cô đã muốn nói yeutruyen.net từ sáng đến giờ.
Bầu không khí yên tĩnh ban đầu bị phá vỡ, hành động uống sữa đậu nành của Giang Trạm cùng ngừng lại.
“Anh xin từ chối ”
“Anh như thế này là quấy rối đấy ”
“Vậy em yeutruyen.net có muốn báo cảnh sát không?”
Mặt Lâm Kiều lạnh tanh, cô đặt đôi đũa xuống rồi đứng dậy đi lên đằng trước trả tiền.
Giang Trạm cũng đứng dậy theo sau, nhanh tay rút ra tờ một trăm tệ trong ví.
“Để anh trả tiền.”


⬅ Trước Tiếp ➡