⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tố Khiết đặt túi khoai tây xuống đất: " tôi là mẹ cô, cô không cần nói tôi cũng biết là cô đang nói dối, có phải là tên lưu manh họ Nhan đó lại tới tìm con phải không? Hiểu Ninh, ta và ba con hằng ngày dằm mưa dãi nắng đứng bán rau bên đường là vì cái gì chứ, ba mẹ chưa từng nghĩ là con và Hiểu Phong có thể đại phú đại quý, chỉ cần tương lai hai con có thể tự nuôi sống bản thân, có thể tìm được một đối tượng đàng hoàng để kết hôn là được rồi, hôm nay ta nói với con lần cuối cùng, tên Họ Nhan đó là một tên cặn bã của xã hội, con mà cứ đòi qua lại với nó cho bằng được thì sau này mà có xảy ra chuyện gì con cũng đừng có trách ta và ba con không nhận đứa con gái này, đường đường một cô gái trong sạch đem dâng đến tận cửa cho người ta chà đạp, mặt mũi của cái nhà này bị con làm mất hết rồi! Còn Hiểu Phong nữa, thử hỏi sau này nó làm sao mà dám ngẩng đầu lên làm người đây khi có một người chị như mày!"
"Mẹ, mẹ chưa từng gặp anh ấy, sao mẹ có thể tùy tiện nói xấu người khác như vậy được, anh ấy cũng không trộm không cướp gì.."
Lý Tố Khiết giơ tay lên cắt đứt lời nói của con gái: " Ta không rảnh nghe những lời nhảm nhí của con, cho dù chưa gặp qua tên đó thì cũng đã nghe qua những chuyện xấu của nó rồi, hôm nay hoặc là con ngoan ngoãn ở nhà, thì ta và ba con xem những chuyện không biết xấu hổ mà lúc trước con từng làm như chưa hề xảy ra, hoặc là con cứ đi mà gặp nó, nhưng trước khi đi nhớ để lại chìa khóa nhà và sau này đừng quay về nữa!"
"Không về thì không về!" Quan Hiểu Ninh vốn còn định giúp đem túi khoai tây vào nhà, nhưng khi nghe mẹ không nói lý lẽ mà lăn nhục mình như vậy thì lập tức từ trong túi lấy ra xâu chìa khóa quăng xuống đất và chạy ra ngoài.
Lý Tố Khiết nhìn con gái mình chạy ra đầu ngõ mệt mỏi mà than, không thể trách bà nói năng khắc nghiệt như vậy, con gái của mình vừa ngay thơ lại nhẹ dạ, chỉ cần người ta đối xử với nó tốt một chút thì nó liền trao cả trái tim cho người ta, tên Họ Nhan đó là người lăn lộn trong xã hội xảo quyệt như vậy, Hiểu Ninh làm sao có thể chịu được những lời ngon tiếng ngọt của nó, nhất định là bị mê hoặc rồi, bây giờ chịu thiệt cũng đành vậy đừng bị hủy hoại cả cuộc đời nữa là được rồi!
Lý Tố Khiết càng nghĩ càng lo lắng, cuối cùng quyết định đợi tối nay con gái về hai vợ chồng làm thế nào cũng phải bắt nó đoạn tuyệt quan hệ với tên họ Nhan đó!
Quan Hiểu Ninh chạy một mạch đến ngã tư cách nhà mình hai con phố mới dừng lại lau nước mắt trên mặt mình, ổn định lại tâm trạng cô đứng đợi Nhan Dịch Trạch đến đón mình, vì sợ ba mẹ và hàng xóm nhìn thấy nên mới chọn nơi xa chút để gặp nhau.
" Tin! Tin!" đột nhiên vang lên tiếng còi xe ở phía sau khiến cho Quan Hiểu Ninh đang đứng trông ngóng về phía xa hết hồn, cô quay đầu lại lập tức lùi về sau vài bước nhường đường cho một chiếc xe hơi màu trắng.

⬅ Trước Tiếp ➡