⬅ Trước Tiếp ➡
Không ngờ cô lùi về sau vài bước, chiếc xe đó cũng quẹo theo hướng của cô, lần này thì Quan Hiểu Ninh cũng không biết phải làm sao nữa, người này định làm gì đây! Cô liên tiếp tránh ra, sợ chiếc xe đụng phải mình.
Đến khi cô không thể tránh được nữa thì đột nhiên chiếc xe dừng lại, cửa xe được mở ra và một thân hình cao gầy đi về phía cô, khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai với nụ cười đểu thì Quan Hiểu Ninh liền bổ nhào vào người đó mà đánh: " tên xấu xa này, cho anh hù dọa em này!"
Nhan Dịch Trạch mặc cho Quan Hiểu Ninh đánh và cười : "vốn dĩ chỉ muốn hù dọa em một chút nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của em thì anh lại nhịn không được đùa giỡn em thêm chút nữa."
"Anh chỉ biết bắt nạt em!" Quan Hiểu Ninh cũng cảm thấy mắc cười đồng thời dừng động tác trên tay lại, tuy là đánh vào người của Nhan Dịch Trạch, nhưng xương cốt của anh ấy cứng nên người đau tay lại là bản thân mình.
"Người khác muốn được anh bắt nạt còn không có cơ hội nữa kìa. Hôm nay anh dẫn em đi xem phim, sau đó chúng ta đi ăn thịt dê nhúng, thời tiết như thế này mà ngồi bên máy lạnh ăn lẩu thì không gì tuyệt vời bằng, trời nóng như vậy sau này em không cần phải ra đợi anh sớm như vậy đâu." Nhan Dịch Trạch nhìn thấy hai bên má của Quan Hiểu Ninh bị đỏ lên vì nắng, anh lập tức mở cửa xe bên ghế lái phụ ôm cô ngồi vào trong, sau đó mình vòng qua phía bên kia ngồi vào ghế lái.
"Xe này ở đâu ra vậy, anh lại kiếm được tiền rồi phải không?" đi ăn món thịt dê nhúng không hề rẻ, cô không muốn anh quá tốn kém.
"Đây là xe của người bạn, nhờ anh bán giúp, đã tìm được người mua và đã trả tiền cọc mai tới lấy xe, anh chở em đi hóng gió trước đã."
Quan Hiểu Ninh nghe xong liền chau mày lại "cũng đâu phải tiền của anh, anh đừng có mà tiêu xài lung tung đấy."
"Em đừng lo, xe này bán được 18 ngàn tệ, trong đó có 3 ngàn tệ là phí dịch vụ cho anh."
Quan Hiểu Ninh trợn to mắt: "Cho anh nhiều như vậy, chủ xe có bằng lòng không?"
Nhan Dịch Trạch nhướng mày cười: "không nhờ anh, xe của hắn 8 ngàn tệ còn không ai mua, nể mặt bạn bè anh mới lấy giá hữu nghị mà giúp hắn đấy."
"Nói dốc." Quan Hiểu Ninh giơ tay véo mặt Nhan Dịch Trạch một cái, khi nhìn thấy da mặt của anh bị véo đến đỏ cô mới lập tức xoa mặt anh, sau đó nhìn vào vẻ mặt tràn đầy ngạo nghễ của anh mà phát ngốc.
Nhan Dịch Trạch cũng nhận ra ánh mắt si ngốc của cô, nên nở nụ cười càng thêm ngạo nghễ: "cũng nhìn trộm lâu vậy rồi còn chưa đã hay sao?"
Mặt Quan Hiểu Ninh đỏ lận lên, ngại ngùng dời tầm mắt đi: "mặt vốn dĩ là để người ta ngắm, sợ người ta nhìn thì đeo khẩu trang đi."
Nhan Dịch Trạch cười to nói: "nói rất đúng, em muốn ngắm thì ngắm suốt đời luôn đi."
Mặt Quan Hiểu Ninh càng đỏ hơn, tim cô vừa loạn vừa thấy ngọt ngào đi suy đoán ý nghĩa trong lời nói của anh, anh ấy nói như vậy có phải là đã hẹn ước với mình rồi không.

⬅ Trước Tiếp ➡