⬅ Trước Tiếp ➡
Nhan Dịch Trạch thấy cả khuôn mặt đỏ lận của Quan Hiểu Ninh thì trong lòng cũng rất đắc ý, anh thích nhất là vẻ đơn thuần và sự si mê của cô đối với mình, cô hoàn toàn khác với những người phụ nữ mà anh quen trước kia, những cô gái xinh đẹp biết ăn mặc theo mốt thì anh gặp nhiều rồi, nhưng có ngụy trang thế nào đi nữa thì cũng không thể nào che đậy được vẻ phong trần trên người những phụ nữ đó.
Anh có thể quen được Quan Hiểu Ninh cũng là nhờ anh em tốt của anh Nhạc Đông muốn theo đuỗi một cô gái tên là Đinh Nạp nhờ anh ra mặt giúp, không ngờ mỗi lần Nhạc Đông và Đinh Nạp quấn quýt bên nhau, Đinh Nạp vẫn chưa có phản ứng gì thì Quan Hiểu Ninh đứng bên cạnh đã đỏ cả mặt, cứ như vậy nhiều lần đã khiến anh để ý đến, đổi lại Nhạc Đông còn chưa theo đuỗi được Đinh Nạp thì anh và Quan Hiểu Ninh đã có đôi có cặp trước rồi, khiến cho Nhạc Đông tức đến nổi mắng anh không có nghĩa khí.
Cũng chính vì vẻ thanh thuần và thái độ mọi việc cũng đặt hắn lên hàng đầu của Quan Hiểu Ninh khiến Nhan Dịch Trạch không muốn quá vội phát sinh quan hệ với cô, tư tưởng của những cô gái đơn thuần như vậy đều rất bảo thủ, phải từ từ đợi đến khi nước chảy thành sông thì cái tư vị đó mới gọi là tuyệt, phụ nữ hắn không thiếu và loại phụ nữ như Quan Hiểu Ninh thì phải chơi theo tâm trạng và cảm giác!
Nhưng mà kể từ một năm trước hai người bên nhau thì Quan Hiểu Ninh đã chăm sóc cho hắn rất tốt, giặt giũ nấu cơm sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong cuộc sống thường ngày của hắn, vã lại hoàn toàn phù hợp với thói quen và sở thích của hắn, điều quan trọng nhất là Quan Hiểu Ninh làm nhiều việc như vậy nhưng không hề đề cập đến bất cứ điều kiện gì mà chỉ lẳng lặng cam tâm tình nguyện cho đi. Cho nên dần dần hắn cũng tình nguyện nói với cô những chuyện trong nhà và bên ngoài, chung sống với nhau như vậy khiến hắn cảm thấy rất tốt, đặc biệt là khi ở bên Quan Hiểu Ninh cái loại cảm giác vui vẻ và thân thiết đó khiến hắn cảm thấy rất mãn nguyện.
Quan Hiểu Ninh liếc mắt tầm mắt đúng lúc rơi vào bàn tay đang đặt trên vô lăng của Nhan Dịch Trạch, nghĩ đến năm ngoái bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh ấy vì trời quá lạnh mà bị nứt nẻ thì cô liền nhanh chóng lấy đôi găng tay từ trong túi ra đưa đến trước mặt Nhan Dịch Trạch: " Em đã đan cho anh đôi găng tay, khi trời lạnh anh ra ngoài nhớ đeo nó vào đấy."
Nhan Dịch Trạch tùy ý liếc mắt một cái: " Trời nóng như thế này còn đan găng tay cho anh? Màu sắc có phải là quá tươi rồi hay không?"
Quan Hiểu Ninh áy náy: " đây là len mà mẹ của Tiểu Tuyết dùng để đan áo len cho cô ấy còn dư lại, anh đeo đỡ trước đi, đợi khi em để dành đủ tiền em sẽ mua cho anh một đôi bằng da."

⬅ Trước Tiếp ➡