Chương 10
Thẩm Dần Xuyên gật gật đầu “Đào một cái hố thật lớn, tôi đẩy anh ấy vào, mặt mũi đều bị bẩn, trên người cũng đều là đất. Sau đó tôi bắt đầu chôn rất nhanh. Cái hố tôi đào không sâu lắm, không dám lấp đất quá cao. Tôi nghĩ rằng người khác vừa nhìn là chắc chắn có thể phát hiện ra. Thế nhưng tôi quá sợ, lúc đó cũng chỉ có thể như vậy. Sao khi vào nhà tôi còn từ cửa sổ nhìn lại, trời mưa, đất trở nên bằng phẳng, không còn lộ rõ như trước. Sau đó… Sau đó hình như tôi có uống ít thuốc ngủ. Hôm sau khi tỉnh lại… thế nhưng trên đất chỉ còn lại cái hố, không thấy anh ấy, không thấy anh ấy…”
Lăng Thần Nam chú ý tới lúc đầu cậu nói làm,
“Bởi vì trời mưa đất tơi xốp nên rất dễ đào.”
Lần thứ hai thời gian mưa lại nhảy ra sau khi chôn. Trong lòng đoán chừng đối phương là không chịu kích thích sau khi xung đột thân thể và người yêu bỏ đi, trong lúc thần trí không rõ ràng đào trong sân một cái hố, là một loại hành động vô thức muốn chôn dấu chính mình không muốn thừa nhận thực tế tàn nhẫn.
Nguy hiểm thật, may mà mình không đi báo cảnh sát khi đang kích động, vì một bộ thi thể cơ bản không tồn tại.
Mà người ngồi đối diện, Lăng Thần Nam nghĩ, cũng không phải là người nổi điên lên giết người gì, mà chỉ là một bệnh nhân không biết xử lý tình cảm và nắm giữ tình yêụ Mỗi một ngày đều chìm đắm trong sự tự trách, từng bước từng bước nỗ lực tìm kiếm sự giúp đỡ. REUP LÀ TỘI ÁC
“Bác sĩ, ” Thẩm Dần Xuyên bỗng nhiên mở miệng gọi anh “Trời, trời tối rồi.”
Lăng Thần Nam quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, bầu trời màu xanh thẫm dần dần lấp lánh màu tím hồng. Anh nhìn thoáng qua đồng hồ, đã qua giờ tan tầm một giờ. Anh hơi chột dạ, nói “Sao đồng hồ báo giờ không kêu nhỉ, đã trễ thế này rồi.”
Đối phương cúi đầu, nói “Làm lỡ thời gian của anh rồi.”
Lăng Thần Nam nghiêng người về phía trước, tay khoác lên trên chân ghế của cậunannan sự gần gũi thăm dò không làm cho đối phương khó chịu, thay đổi hẳn so với lần chống cự ở tuần đầu tiên.
“Không có.” Anh nói “Tôi muốn giúp cậụ”
Thẩm Dần Xuyên nhìn anh, cổ họng khẽ nhúc nhích, Lăng Thần Nam thấy có lẽ cậu muốn cười, tuy rằng trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Hết Tuần thứ ba · Đêm
Sau khi dọn dẹp xong Lăng Thần Nam và Thẩm Dần Xuyên cùng nhau đi ra khỏi phòng làm việc, bên ngoài toàn màu đen, tất cả mọi người đã tắt hết đèn. Lăng Thần Nam tức thì xạm mặt, mở cửa ra làm cho ngọn đèn ngoài hành lang hắt vào, bắt đầu cài đặt còi báo động, còn Thẩm Dần Xuyên ôm áo khoác đứng ở phía sau nhìn anh.
“Tôi…” Lăng Thần Nam có chút ngượng ngùng “Tôi mời cậu một bữa.”
Đối phương mở mắt, hiện ra vẻ kinh ngạc, ánh đèn màu vàng chiếu lên mép tóc và lông tơ trên mặt, hơi có chút ngây thơ vô tội. Lăng Thần Nam thầm nghĩ nannan Bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài thật là. Với khuôn mặt lừa đảo này, cũng khó trách người phụ trách trước vướng vào cậu ta không ngừng bị lừa.
Lăng Thần Nam lập tức bổ sung “Trời khá tối rồi, lúc này trên đường đang giờ cao điểm rất dễ kẹt xe. Ở dưới lầu có một con đường toàn là quán ăn, cũng không tệ lắm. Cậu thích ăn gì, ăn cay nhé?”
Thẩm Dần Xuyên hơi co quắp đồng ý “Hả, ừm.”