⬅ Trước Tiếp ➡

Lăng Thần Nam cười cười “Có một nhà hàng lẩu thái mới mở, đồng nghiệp của tôi nói ngon lắm. Một mình tôi ăn lẩu thì hơi cô đơn, cậu có muốn đi với tôi không?”
Đối phương dường như bị nụ cười thoải mái cảm hóa, nét mặt cũng hơi vui mừng “Được đó. À, mà trong lẩu thái có sữa phải không?”
Lăng Thần Nam nói “Hình như là sữa dừa, sao thế?”
Thẩm Dần Xuyên nói “Tôi, tôi không dung nạp được lactose.”
Lactose là một đường được chủ yếu tìm thấy trong sữa, chiếm khoảng 2 8% về khối lượng.
Lăng Thần Nam gật đầu “Thảo nào cậu uống cà phê cũng không bỏ sữa. Sữa dừa là protein thực vật không ảnh hưởng gì đâụ Vậy là cậu đồng ý rồi? Vậy chúng ta đi thôi ”
Anh cầm lấy áo khoác, đẩy cửa để đối phương đi ra ngoài trước, còn mình xoay người lại cài đặt khóa cửa, chợt nghĩ tới điều gì, nói “Còi báo động này kêu lên vài tiếng rồi khóa lại, cậu đừng căng thẳng.”
Thẩm Dần Xuyên lùi tới trên hành lang ngoan ngoãn đứng bất động. Còi báo động chợt phát ra tiếng kêu rất chói tai, Lăng Thần Nam vội vã chạy đến khoá cửa, lỗ tai dán lên cửa nghe bên trong chốc lát, mãi đến tận khi bên trong yên tĩnh lại.
Anh quay đầu lại thấy Thẩm Dần Xuyên đang nhìn mình, cười ha ha nói “Bọn họ nói rằng tôi khóa sai. Cái còi báo động này chỉ cần cảm ứng được có người động vào là kêu, có lúc máy in không chưa được tắt nó cũng kêu, làm cho người ta hoảng hồn.”
Thẩm Dần Xuyên mím môi một cái, lộ ra nét mặt cho tới bây giờ có thể xem là xấp xỉ như cười.
Nhà hàng lẩu Thái này làm ăn rất tốt.
Lăng Thần Nam gọi hai phần hải sản, phối hợp với nước chấm đặc chế, nom thịt bò với tôm tươi thôi là đã chảy mước miếng. Thẩm Dần Xuyên hình như cũng rất thích ăn hải sản, yên lặng ăn hết nửa dĩa miến phi tỏi nấu với sò sau đó còn lom lom nhìn nửa phần của anh.
Miến phi tỏi nấu với sò
Lăng Thần Nam có chút buồn cười, nói “Ăn món khác đi, lỡ đâu có món ngon hơn thì sao?”
Khuôn mặt Thẩm Dần Xuyên bị hơi nóng của nồi lẩu làm ửng hồng, mang tới chút sức sống hiếm hoi. Lông mi thật dài của cậu bị hơi nước hun ướt nhẹp, thoạt nhìn non hơn tuổi thật.
Lăng Thần Nam ăn hai con sò, đẩy phần còn lại vào giữa bàn, đợi vừa đúng một phút, hỏi nói “Cậu có muốn ăn không?”
Mắt Thẩm Dần Xuyên sáng rực lên, rụt rè nói “Anh không ăn sao?”
Anh tỏ vẻ không có hứng thú, nghĩ một đằng nói một nẻo “Tôi … không thích ăn sò lắm.”
Thẩm Dần Xuyên hơi hơi vui, dè dặt chuyển đĩa sò, từng vỏ sò bắt đầu xếp chồng trong cái dĩa nhỏ của cậụ Mặc dù đang ở nhà hàng lẩu, cậu vẫn ăn tương đôi tao nhã, tư thế ngồi ngay ngắn, đầu gối vuông góc về phía trước, khác hẳn hoàn toàn với tư thế giang chân ra phóng khoáng của Lăng Thần Nam.
Lăng Thần Nam nói “Nhà hàng này trang trí đẹp thật đấy. Thời buổi này những nhà hàng nổi tiếng càng ngày càng đẹp.”
Thẩm Dần Xuyên cũng ngẩng đầu nhìn nhìn xung quanh, nói “Ừm, hai năm qua trang trí theo phong cách công nghiệp bằng sàn xi măng rất phổ biến.”
Sàn xi măng
Lăng Thần Nam gật đầu “Trong nhà hàng hay quán bar thì được, chứ làm thế trong nhà thì chắc lạnh lắm.”


⬅ Trước Tiếp ➡