⬅ Trước Tiếp ➡

Lăng Thần Nam ra hiệu cho một đồng nghiệp nữ, cô nhanh chóng đi ra ngoài tìm thuốc an thần nannan Cơ câu phòng khám tâm lý không thể so với viện an dưỡng hoặc bệnh viện tâm thần. Bình thường là cung cấp cố vấn và phục vụ thư giãn áp lực, không hẳn sẽ vận dụng đến tiêm thuốc. Cùng lúc đó, Thẩm Dần Xuyên vẫn đang liều mạng giãy giụa, vừa phát ra tiếng kêu thảm thiết khiến lòng người hoảng loạn.
Không lâu sau đồng nghiệp nữ trở lại, cô tay chân lanh lẹ mà ấn đẩy thuốc an thần. Lúc Thẩm Dần Xuyên nhìn thấy kim tiêm kia liền nóng nảy, suýt nữa thoát khỏi sự kiềm chế của hai đồng nghiệp, trên mặt toát ra cực độ sợ hãi.
Chờ đã, điều này không đúng lắm, Lăng Thần Nam nghĩ.I LOVE DANMEI
Đúng ra là, loại bạo lực chống cự này sẽ thông qua phẫn nộ và miệt thị bộc lộ trên mặt, nhưng trên mặt Thẩm Dần Xuyên chỉ có vô cùng khủng hoảng.
Cậu quay mặt về phía Lăng Thần Nam, cầu xin nói “Xin lỗi Xin anh Đừng chích Đừng chích Xin anh đấy. Em sẽ ngoan, em sẽ không bao giờ chạy nữa, xin anh ”
Đối phương chưa từng dùng kiểu ăn nói khép nép này nói chuyện với anh. Lăng Thần Nam đến gần hai bước, phát hiện ánh mắt cậu mất tiêu cự, như là lâm vào ác mộng, nắm lấy bả vai cậu nói “Thẩm Dần Xuyên, nhìn tôi, nhìn tôi. Tôi là ai?” &%$www.tinhnguyetcotran.wordpress.com^^
Thẩm Dần Xuyên vẫn là quỳ một chân trên đất, liều mạng trốn tránh kim tiêm, trong miệng không ngừng xin lỗi “Xin lỗi, em sẽ không chạy. Đừng chích, xin anh…”
Lăng Thần Nam giơ tay lên ngăn lại đồng nghiệp nữ đang giơ kim tiêm, cũng quỳ xuống trước mặt Thẩm Dần Xuyên, Hai tay nắm cổ cậu, gọi cậu, nâng cằm cậu lên nhìn thẳng vào mình “Nhìn tôi. Tôi là Lăng Thần Nam, tôi là bác sĩ tâm lý của cậu, tôi sẽ không làm hại cậụ” Nguồn tinhnguyetcotran.wordpress.com
Nếu như anh không dựa vào năng lực của mình tỉnh táo lại, mà muốn dùng đến thuốc an thần. Sau đó Lăng Thần Nam phải đưa cậu đến bộ phận chăm sóc tinh thần quan sát 48 tiếng đồng hồ, để xác định cậu không gây nguy hiểm vơi người khác mới có thể thả ra. Vui LÒng không chuyển ver
Nếu nói như vậy… Nếu như suy đoán của Lăng Thần Nam là chính xác, nó chỉ làm bệnh của cậu nặng thêm.
Cả người cậu run rẩy, miễn cưỡng giao nhau với ánh mắt anh, lẩm bẩm nói “Đừng chích, đừng chích em…”
Lòng bàn tay Lăng Thần Nam toả nhiệt, vững vàng mà kéo mặt của cậu, lại hỏi “Cậu là ai? Nói cho tôi, cậu là ai?”
Anh liên tục hỏi nhiều lần, mặc kệ đối phương lắc đầu từ chối, anh cũng chỉ kiên định hỏi vấn đề này “Nói cho tôi, cậu là ai, cậu tên gì?” xie xie
Rốt cuộc, đối phương từ bỏ giãy giụa, đôi mắt đẹp đẽ tràn ngập bi thương nồng đậm. Cậu nhìn chăm chú Lăng Thần Nam, hàm răng buông đôi môi chảy máu ra, nhỏ giọng chậm rãi nhả ra từng chữ rõ ràng “Bạch Thịnh, tôi là Bạch Thịnh.”
Lăng Thần Nam thả cằm cậu ra, đưa cánh tay vòng qua đến trên vai cậu, hai người đồng nghiệp thấy thế cũng thả lỏng tay. VAMPIRE J
Lăng Thần Nam ôm cậu, vuốt lưng cậu dịu dàng an ủi, nói “Không sao rồi Bạch Thịnh. Cậu còn sống. Cậu đã an toàn.”
Bạch Thịnh cúi đầu, thân hình gầy gò tựa như dòng sông cuối thu, lạnh buốt lại chập chờn. Cậu nhìn chằm chằm vạt áo Lăng Thần Nam, sự sợ hãi trên mặt vẫn chưa rút đi hết.


⬅ Trước Tiếp ➡