Chương 14
Một đoạn này Lăng Thần Nam đã nghe qua rất nhiều lần, anh như là trần thuật tỉnh táo đặt câu hỏi “Cậu bắt đầu gạt tôi từ đâu? Là từ lúc chôn sống, hay là từ lúc hai người bắt đầu giao dụ Hai người quen nhau thật sao, hay là do cậu theo dõi người khác rồi ảo tưởng ra nội dung. Bây giờ tôi thậm chí nghi ngờ Bạch Thịnh không hề tồn tại.”
Đối phương chịu bị lên án như vậy, đột nhiên đứng lên, ghế dựa ngửa về đằng sau ngã trên thảm trải sàn. Ngực cậu hít vào thở ra, tâm trạng tương đối kích động, nói năng lộn xộn “Tồn tại, anh ấy tồn tại. Bạch Thịnh… Chúng tôi thật sự quen nhaụ” Cậu ôm cánh tay của mình, thật giống như đột nhiên cảm thấy lạnh giá, lo lắng xoay quanh tại chỗ “Lúc mới bắt đầu, mới bắt đầu mọi chuyện đều rất tốt. Anh ấy rất tốt, sau đó làm sao trở nên như vậy… Tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý.” TRuyện được đăng tại tinhnguyetcotran.wordpress.com
Lăng Thần Nam thở dài một hơi, đứng lên nói “Cậu bình tĩnh một chút.”
Anh muốn tiến lên dựng ghế lại, Thẩm Dần Xuyên chợt càng thêm kích động, phát hiện anh tới gần như thể mèo bị dẫm đuôi lảo đảo chạy về góc phòng bên kia, trên đường còn suýt nữa bị bàn trà làm vấp ngã.
Cậu dựa lưng vào góc tường, lớn tiếng chất vấn anh “Anh không tin tôi? Không phải anh nên tin tôi sao Tại sao anh không tin tôi ” Không REPOST
Lăng Thần Nam chọn lọc trong đầu một lát, vẫn là nói “Bởi vì cậu nói dối tôi, cậu không nói thật với tôi. Tôi thấy được cậu đang giấu giếm, là cậu không tin tôi.”
“Là thật Là thật…” giọng Thẩm Dần Xuyên run rẩy, tâm trạng gần như cuồng loạn “Tôi nhốt Bạch Thịnh lại, nhốt ở phòng chứa đồ dưới hầm. Ở đó chỉ có một cái giường, một cái bàn. Tôi không thể để cho anh ấy bị người khác nghe thấy. Anh ấy trở nên rất gầy, thế nhưng anh ấy vẫn là muốn rời khỏi tôi. Tại sao anh ấy muốn rời khỏi tôi Tại sao không tin tôi yêu anh ấy thật lòng, muốn đối xử tốt với anh ấy. Tại sao không tin tôi.” Nói rồi, cậu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt lóe ra sự tức giận “Anh cũng không tin tôi, tại sao không tin tôi ”
Lăng Thần Nam cẩn thận vòng tới một bên ghế sô pha, chậm rãi nói “Cậu Thẩm, trước hết cậu bình tĩnh một chút. Không phải tôi không tin cậu, tôi chỉ hy vọng cậu có thể tin cậy tôi hơn, thẳng thắn với tôi, tôi mới có thể giúp cậụ” $%^
Thẩm Dần Xuyên núp ở góc tường cả người phát run như cũ. Lăng Thần Nam từ từ cúi người, cầm lấy ấm trà và chén trên bàn “Cậu ngồi xuống trước, uống ngụm nước, ổn định lại hơi thở.”
Không ngờ rằng Thẩm Dần Xuyên bỗng nhiên càng làm căng, cậu xông lại vung lên lật ấm trà đầy nước âm trong tay Lăng Thần Nam, thét to “Không muốn uống nước Tôi không muốn uống nước ”
Nước nóng nhiệt độ cao vẩy vào mu bàn tay và cổ tay Lăng Thần Nam. Bắp chân bởi vì đối phương va phải mà đập vào chân bàn. Cùng lúc đó, chén nước nện xuống bàn trà phát ra tiếng vỡ. Chưa đến hai giây, cửa phòng làm việc liền bị đẩy ra từ bên ngoài, vài đồng nghiệp vội vã xông tới hỗ trợ đồng thời khống chế Thẩm Dần Xuyên.
Thẩm Dần Xuyên vừa rít gào vừa liều mạng phản kháng “Không Buông tôi ra Buông tôi ra ”