⬅ Trước Tiếp ➡

Tới đây, anh hoặc là vui vẻ chịu đựng, hoặc là bỏ đi, có thể mọi chuyện sẽ không đi đến tình cảnh đó, anh không biết hắn âm thầm giở trò trong đồ ăn thức uống của mình, không biết hắn lén lút cắt đứt quan hệ giữa anh và bạn bè của anh, không cho người khác tới gần hay qua lại với anh. Lúc đó khi anh hoàn toàn bị giam cầm, quãng thời gian dài xa lánh kia sẽ là bước đệm để không khiến người thân và bạn bè anh hoài nghi, còn tưởng rằng là do chính anh chọn người khác mà mặc kệ bọn họ.
Bây giờ, anh lại lần nữa trốn trở về thế giới không quen thuộc, thì phải làm sao để mở miệng, để kể với họ tất cả những gì đã xảy ra?
Thông qua lời miêu tả của “Thẩm Dần Xuyên” trước đó, Lăng Thần Nam đoán được đại khái tính cách Bạch Thịnh vốn rất rộng rãi hướng ngoại, nhiều bạn nhiều bè, trên thực tế, vào lần đầu tiên hai người cùng ăn cơm anh cũng có thể nhận ra điểm đó ở Bạch Thịnh. Có thể cảm giác được, chính cậu cũng rất hoài niệm bản thân ngày xưa, chỉ là trạng thái không tự tin khiến cậu bồi hồi nhìn cuộc sống bình thường diễn ra trước mắt nhưng lại không cách nào hòa vào được. Thế nhưng, tổn thương trong lòng không thể so với vết thương bên ngoài, cũng giống như sau khi cầm máu giảm sưng thì vẫn còn một đống chuyện phải làm đằng sau, so với vết thương đáng sợ, thứ càng khó chữa trị hơn chính là bộ phận đã thối rữa dưới lớp biểu bì, tất cả những việc này đều không vội được, phải có tính kiên trì và lòng tin, không chỉ là người bệnh, mà bác sĩ cũng phải như vậy.
Lăng Thần Nam hỏi “Cậu có anh chị em nào không?”
Bạch Thịnh lắc đầu “Cha mẹ tôi đều ở nước ngoài, không cùng một nơi, hai người bọn họ đều rất chú tâm vào sự nghiệp, nên từ rất nhỏ tôi đã có thể tự lập rồi.”
Lăng Thần Nam gật gật đầu “Có bạn bè nào biết tình cảnh của cậu không? Có thử kể chuyện này cho ai đó nghe ngoại trừ tôi chưa?”
Bạch Thịnh vẫn lắc đầụ
Lăng Thần Nam nhíu mày “Vậy hơn nửa năm nay cậu sống thế nào?”
Bạch Thịnh suy nghĩ một chút, nói “Nhà của tôi trước đây bị Thẩm Dần Xuyên trả lại, đồ đạc đều đặt ở chỗ anh ta, còn có giấy tờ, phải tốn rất nhiều thời gian mới làm lại và bổ sung giấy tờ rồi tìm chỗ ở, sau đó, không, cho đến bây giờ mỗi tối tôi đều ngủ không được, nhưng lại không muốn uống thuốc ngủ, mỗi lần ra ngoài cũng phải tốn nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý.”
Lăng Thần Nam hỏi “Cậu không báo cảnh sát sao?”
Bạch Thịnh nói “Có, nhưng tôi không nắm được thời cơ tốt, báo cảnh sát đã là chuyện của mấy ngày sau, anh ta dọn dẹp nhà sạch sẽ, nhưng mà vẫn tra ra dấu vết của máu, cảnh sát cũng kiểm tra vết thương trên người tôi, cuối cùng dùng tội cố ý hại người để công tố, còn việc giam cầm phi pháp thì lại không có đủ chứng cứ.”
Lăng Thần Nam hỏi “Vậy… bây giờ anh ta đã bị bắt?”
Bạch Thịnh gật gật đầu “Xử hai năm bốn tháng, thật ra… nếu không phải biết tin anh ta đã bị nhốt… Không, tuy đã biết anh ta bị nhốt, có lúc tôi vẫn không nhịn được mà căng thẳng.”
Chỉ có hai năm, Lăng Thần Nam nghĩ, nếu như tên kia có biểu hiện tốt trong tù thì rất có khả năng trước khi Bạch Thịnh kịp khỏi hẳn thì hắn đã được thả.


⬅ Trước Tiếp ➡