Chương 22
Anh giữ chặt mấy ngón tay đang nghoéo vào nhau của Bạch Thịnh, nói “Không sao rồi, cậu sẽ từ từ trở nên mạnh mẽ hơn, tôi sẽ giúp cậu, không việc gì phải sợ hắn.” Anh hơi siết chặt tay, Bạch Thịnh vốn đang tự nhiên liền trở nên xoắn xuýt, bị nắm tay liền ngẩng đầu nhìn anh nannan thấy bình tĩnh ổn định và lửa giận thấp thoáng lóe lên trong mắt anh “Cậu đã chia sẻ với tôi câu chuyện này, bước gian nan nhất đã đi qua, sau đó sẽ ngày một tốt hơn.”
Bạch Thịnh nhìn anh, ngơ ngác gật đầụ
Lửa giận trong mắt Lăng Thần Nam dần tiêu tan không còn hình bóng, anh nhếch khóe môi, đổi một giọng điệu vui vẻ “Về vấn đề cậu bị mất ngủ, không cần thuốc ngủ cũng có rất nhiều cách cải thiện chất lượng giấc ngủ, trong đó, cách hữu hiệu nhất chính là vận động, trong nhà cũng được mà bên ngoài cũng được, rèn luyện thể lực, thể trạng nâng cao thì tinh thần cũng sẽ được cải thiện, khẩu vị của cậu sẽ tốt lên.”
Tròng mắt Bạch Thịnh hơi chuyển động, tựa hồ như đang suy nghĩ.
Lăng Thần Nam hỏi “Trước đây cậu có thích môn thể thao nào không?”
Bạch Thịnh do dự nói “Cầu lông, bóng bàn và… tennis, nhưng bây giờ tôi…”
Lăng Thần Nam biết, mấy môn thể thao này cần có người chơi cùng, bây giờ có lẽ Bạch Thịnh còn chút chướng ngại, vì vậy nói “Khi nào thời tiết ấm hơn thì có thể bơi lội hoặc chạy bộ, hiện tại có thể thử một ít phương pháp rèn luyện trong nhà.”
Thấy đối phương không hăng hái lắm mà gật gật đầu, Lăng Thần Nam nói “Trừ khi…”
Bạch Thịnh mở mắt ra nhìn anh, anh nói “Trừ khi cậu chịu dạy tôi. Tôi đánh bóng bàn kém lắm, không ai chịu chơi với tôi hết.”
Bạch Thịnh nhìn anh nửa ngày, có vẻ như đang phân tích mức độ chân thành trong lời anh nói. Cuối cùng cậu ngâm nhẹ một tiếng, nhoẻn miệng cười một nụ cười nhợt nhạt nhưng lại vui vẻ, gật gật đầụ
Tuần thứ sáu
“Ái chà chà bác sĩ ” Các đồng nghiệp đang tụ tập ở phòng giải khát nhìn thấy Lăng Thần Nam liền ồn ào “Tối nay anh đi chơi đánh cầu lông hả?”
Đoán có lẽ do khi mình mang vợt cầu lông đi làm bị mọi người nhìn thấy, Lăng Thần Nam cười khổ “Có gì lạ sao hả?”
“Chẳng phải anh nói mấy trò thể thao với cầu anh đều chơi rất tệ sao?” Bác sĩ hướng dẫn ở phòng làm việc sát vách nói “Mấy lần gọi anh đi cùng anh đều không tới.”
“Tệ thật mà.” Lăng Thần Nam chỉ vào cô nàng đang pha trà sữa, nói “Anh hỏi Tiểu Ngôn, lần trước cô ấy đánh với tôi nửa tiếng đồng hồ rồi thì không thèm để ý đến tôi nữa.”
Cô nàng Trịnh bị điểm danh nhìn sang “Tư thế thì đẹp đó, nhưng đánh dở kinh khủng.”
Bác sĩ hướng dẫn cười “Lần này là tập luyện à? Hay tìm thầy dạy?”
Lăng Thần Nam nói “Có thể nói là như vậy, cũng không rõ trình độ của người thầy này như thế nào, lát nữa mới biết.”
Bác sĩ nháy mắt, lắc lắc vai nói “Đừng nói là tìm giáo viên nữ nha, mượn cớ là luyện tập để mà gạ gẫm đó chớ ”
Cô nàng Trịnh lộ ra vẻ mặt lo lắng “Xin đừng, bác sĩ à, anh cứ hãy cùng người ta ăn cơm tán gẫu, đảm bảo sẽ theo đuổi được, chứ chơi đánh cầu lông nguy hiểm lắm.”
Lăng Thần Nam bị đồng nghiệp thay phiên nhau mà sỉ nhục, liền trợn mắt phản bác “Là nam Mấy người bớt nhiều chuyện lại đi ”