Người đàn ông trước mặ đã thay mộ bộ quần áo nhẹ nhàng, ngồi ngay ngắn trên sô pha đơn, khóe môi treo mộ độ cung như có như không, nhìn qua so vừa rồi anh càng thêm dễ dàng để người khác tiếp cận.
"Thậ xin lỗi cho hành vi vừa rồi." Nhìn Du Họa ngồi xuống, người đàn ông dẫn đầu mở miệng: "Chỉ là tôi nhìn thân thể xinh đẹp quá nên hưng phấn."
"Nếu cô không thể thông cảm cũng lựa chọn từ chối công việc làm mẫu này, tôi lại lần nữa xin lỗi, lúc trước Ôn Lâm và cô đã thương lượng xong thù lao phỏng vấn, tôi sẽ dựa vào đó bồi thường sẽ gấp ba cho cô."
"Tôi đồng ý, Mặc Thư lão sư!" Du Họa gấp đến độ hô lên.
"Cô biết tôi?" Đôi mắ Giản Mặc Thư hiện lên mộ tia kinh ngạc.
Hàng năm anh đều ở nước ngoài phát triển, luôn luôn điệu thấp, ngoại trừ trường hợp bắ buộc còn lại cũng không mặ trước công chúng, bởi vậy mức độ nổi tiếng ở trong nước không cao. Hơn nữa anh còn dặn dò Ôn Lâm không cần tiế lộ quá nhiều về thân phận của anh, nhưng tiểu người mẫu lại biết được chính xác tên anh.
"Tôi và ba tôi đều rất thích các tác phẩm của Mặc Thư lão sư..."
Ba của Du Họa vẫn luôn thưởng thức đối với tranh sơn dầu phong cảnh của Giản Mặc Thư, lúc trước khi nhà cô còn giàu có sẽ thường đem dụng cụ vẽ tranh mang theo cô cùng đi ngắm cảnh vẽ thực vậ.
"Bảy năm trước ba tôi có mang tôi đến tham quan triển lãm tranh của Mặc Thư lão sư, lúc đó tôi có nhìn thấy anh."
"Thì ra là như vậy." Giản Mặc Thư gậ gậ đầu, không nghĩ tới tiểu người mẫu là họa mê: "Nếu cô đồng ý thì rất tố."
"Vì để đảm bảo thời điểm ta muốn vẽ có thể lập tức tìm được người, cô nên ở lại nhà tôi —— biệ thự hai tầng, không gian rất lớn, không cần lo lắng xuất hiện tình huống xấu hổ."
"Có thể!" Du Họa gậ đầu mạnh.
Vừa đúng lúc sống tại ký túc xá cũng không vui vẻ, dọn ra ngoài còn lấy lại được tiền đặt cọc.
Thấy bộ dáng vui vẻ của Du Họa, Giản Mặc Thư lộ ra ý vị không rõ cười:
"Nhưng mà trước tiên tôi muốn nói với cô, gần đây tôi đang chuẩn bị mộ loạ tác phẩm với chủ đề về ' Dục ' nhân thể họa tác, nếu cô nhận công việc người mẫu này, thì việc giống như hôm nay... không phải ít."
Giống như hôm nay...?
Du Họa sửng số hai giây, phẩm ra nam nhân ngụ ý: nếu tiếp nhận công việc này, thì mỗi ngày sẽ bị anh như vậy... Sờ huyệ đến cao trào?
——————
, nam chính rố cuộc có được tên họ
Kế tiếp hẳn là phải đi điểm cố truyện, thị heo hẳn là sẽ không thực mau thượng ( đều phải trụ cùng nhau còn sẽ xa sao ), tiểu thị sẽ có ~
004. Có phải tôi làm đau em?
"...Tôi, tôi đã biết, tôi sẽ nỗ lực phối hợp, Mặc Thư lão sư!"
Mặc Thư lão sư là vì tác phẩm mới đối với cô như vậy, cô không thể hiểu sai!
Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng trong lòng Du Họa cũng không thể nào áp chế được cảm giác thẹn thùng, thậm chí còn có mộ chú chờ mong...
Thậ ngoan.
Đã đạ được mục đích, ý cười trên mặ Giản Mặc Thư càng thêm rõ ràng.
Cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, 4h chiều.