"Hôm nay chưa chuẩn bị sẵn hợp đồng, trước tiên tôi sẽ đưa em về trường học, được không?"
Du Họa gậ đầu, đeo túi xách cùng Giản Mặc Thư đứng dậy.
Dưới lầu đã có mộ chiếc Land Rover đang chờ.
Giản Mặc Thư lập tức ngồi vào ghế sau, Du Họa đứng tại chỗ, nhìn thoáng qua tài xế.
Có phải hay không sẽ bị hiểu lầm? Nếu bị hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Mặc Thư lão sư thành như vậy sẽ không có gì tố...
Du Họa yên lặng tiến đến ghế trước, duỗi tay định kéo cửa xe.
"Lại đây." Giản Mặc Thư nhìn cô qua cửa sổ xe: "Ghế trước để nhiều đồ, không ngồi được."
"Vâng." Du Họa đỏ mặ chạy đến cửa sau lên xe.
Xe chậm rãi khởi động, mộ đường bằng phẳng chạy ra khỏi tiểu khu.
Trừ bỏ ngoài cửa sổ ngẫu nhiên có tiếng loa phát thanh, trong xe yên tĩnh vô cùng, trong không khí chỉ có thể nghe thấy âm thanh nhỏ bé của điều hòa đang chạy.
Trước đó không lâu mới trải qua "tiếp xúc thân mật", lúc này hai người ngồi ở ghế sau không nói mộ lời, mộ người dùng di động đọc tin tức, mộ người dán sá vào cửa xe.
Du Họa giống như học sinh tiểu học ngoan ngoãn, ngồi ngay ngắn thẳng tắp.
Trong xe điều hòa quá mạnh, gió lạnh thổi bốn phương tám hướng xộc thẳng vào bên dưới váy Du Họa. Cô mới vừa tắm xong lại không mặc qυầи ɭóŧ, chỉ cảm thấy hạ thể mộ trận lạnh lẽo, phảng phấ như có mộ bàn tay lạnh băng đang vuố ve qua lại chân tâm cô.
Du Họa gắ gao cắn môi, cô sợ cô vừa mở miệng sẽ trực tiếp kêu ra tiếng.
Có chỉ có thể vừa ấn váy vừa kẹp chặ hai chân không cho gió tiến vào, nghiêng đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa nhằm dời đi lực chú ý.
Rấ nhanh sẽ tới trường học, kiên trì mộ chú...
Giản Mặc Thư tắ di động quay đầu, liền thấy được hai chân Du Họa căng thẳng, mũi chân không ngừng cọ xá, hướng lên trên là gương mặ cùng vành tai đỏ bừng, rõ ràng là mộ bộ dáng không khỏe.
"Làm sao vậy?"
Du Họa phục hồi tinh thần, nhiệ độ cơ thể nóng rực của người đàn ông gần trong gang tấc.
Giản Mặc Thư dựa vào bên người cô, mộ bàn tay chống ở bên chân cô.
Anh chậm rãi tiến đến bên tai cô:
"Là nơi đó không thoải mái sao, vừa rồi tôi làm đau em?"
Oanh ——
Du Họa cảm thấy khuôn mặ đã thiêu đến đỉnh đầu bốc lên khói trắng.
Nghe Mặc Thư lão sư nói, tại sao lại nghe giống như bọn họ vừa rồi là làm cái kia ...
Tuy rằng bọn họ chính xác đã tiếp xúc qua, cô cũng rất thoải mái...
Nhưng hoàn toàn không giống cái kia!
"Không có..."
"Kia, chúng ta đến bệnh viện xem sao?"
"Không, không đi bệnh viện!"
Du Họa không tự giác nâng cao âm thanh, trong xe độ ngộ yên tĩnh, Land Rover lung lay mộ cái chớp mắ, lại nhanh chóng vững vàng.
"Được, chúng ta không đi." Biểu tình Giản Mặc Thư vẫn luôn ôn hòa: "Nhưng em phải nói cho tôi biết chỗ nào không thoải mái."
Du Họa miết ngón tay, do dự giữa việc đến bệnh viện hay nói ra sự thật, thẳng đến ngón tay đều trắng bệch, mới phun ra mấy chữ nhỏ như muỗi kêu.
Giản Mặc Thư vẫn luôn chú ý cô, đại khái cũng nghe rõ.
Cô nói, "Không có mặc, qυầи ɭóŧ, gió thổi, bên trong... Lạnh."