⬅ Trước Tiếp ➡
Giản Mặc Thư kêu tài xế điều chỉnh lại nhiệ độ, từ hộc đựng ghế dựa lấy ra mộ tấm thảm cùng gối ôm, đắp lên đùi cô, ngăn trở gió lạnh.
Dòng khí tác loạn rố cuộc biến mấ, Du Họa thở phào nhẹ nhõm.
Cô quay đầu muốn nói cảm ơn với Giản Mặc Thư, lại thấy Giản Mặc Thư đã bắ chéo chân, yên tĩnh gửi đi tin tức, mộ bộ dáng chớ quấy rầy lúc làm việc, cô chỉ có thể đem lời nói nghẹn trở về.
Cô lại gây phiền toái cho Mặc Thư lão sư...
Mười phú sau, xe dừng lại bên cửa hông viện mỹ thuậ Giang Thành.
"Cảm ơn anh, Mặc Thư lão sư." Du Họa thanh âm nhỏ nhẹ nói lời cảm ơn, đem thảm cùng gối ôm đặt lên trên ghế.
"Không cần khách sáo." Giản Mặc Thư vẫn duy trí tư thế, nghiêng đầu nhìn cô.
"Em trở về thu dọn đồ đạc cần đem đến biệ thự, sáng mai 11h tôi đón em ở chỗ này."
"Tôi đã nhớ kỹ."
"Đi thôi."
Du Họa mở cửa xe, trong lúc mộ chân chuẩn bị dẫm trên mặ đấ xuống xe, không biết váy cô vô tình bị móc vào nơi nào, lúc cô đứng ở trên mặ đấ váy sau lưng đã bị xốc lên, sàn xe Land Rover tương đối cao vì thế kết quả là váy bị nhấc lên quá eo cô, không có qυầи ɭóŧ che đậy mông nhỏ hoàn toàn lộ ở ngoài không khí.
Không kịp đợi cô phản ứng, sau lưng Giản Mặc Thư đã nhanh tay lẹ mắ ôm eo cô đem cả người vớ trở về trong xe.
"A..." Du Họa nằm ở trong lòng ngực Giản Mặc Thư, mới biết được vừa mới xảy chuyện gì.
Có phải hay không cô đã bị mọi người nhìn thấy hết...
Du Họa trong ánh mắ ê ẩm, nàng hôm nay mấ mặ số lần tựa hồ so với trước hai mươi năm thêm lên đều phải nhiều, hơn nữa lại còn là ở trước mặ Giản Mặc Thư...
Giản Mặc Thư đem người trong lòng ngực nhẹ nhàng chuyển qua tới, mới phát hiện khóe mắ cô ẩm ướ, bộ dáng muốn khóc cũng không khóc được, tim anh không khỏi mềm mại lên.
Tiểu cô nương giống như được làm từ nước này, hôm nay Giản Mặc Thư thân thiế cảm nhận được.
"Không sao, vừa rồi không có người khác nhìn thấy."
Giản Mặc Thư sờ sờ đầu Du Họa, hạ giọng: "Góc độ của tài xế bị ghế phụ ngăn trở, căn bản nhìn không tới."
"Hơn nữa em xem, trên đường cũng chỉ có xe của chúng ta, xung quanh cũng không có người đi đường, cho nên vừa rồi không có ai nhìn thấy."
Du Họa lau khóe mắ, ngẩng đầu mới phát hiện thật giống như lời  Giản Mặc Thư nói.
Buổi chiều thời tiế vẫn còn nóng, lại ngay không phải thời gian lên lớp, mọi người đều trốn ở trong phòng có điều hòa, trên đương lúc này không có xe và người đi đường cũng là điều bình thường.
Cho nên... Vừa rồi thật sự không có ai nhìn thấy.
Du Họa lại lần nữa xuống xe, chỉ là bên hông cô Giản Thư Mặc đã choàng cho cô tấm thảm.
"Như vậy sẽ không lại xuất hiện việc ngoài ý muốn."
"Cảm ơn Mặc Thư lão sư."
"Hôm nay em đã cảm ơn rất nhiều lần."

⬅ Trước Tiếp ➡