Chương 1003
Khi ấy tɾong lòng Cố Tĩnh Đình đã có Đường Diệc Sâm nên dĩ nhiên là sẽ không thể thích anh ta được nữa, đồng thời cũng không thể để anh ta lợi dụng͟͟, làm bàn đạp để đối phó với Tằng Ngọc Linh.
Vậy là Tằng Bộ Vân rút lui để mưu cầu thứ khác, tiếp tục liên minh với Đường Diệc Sâm.
Lần đó, Tằng Bộ Vân chạy đến Hawaii cũng là vì khi ấy, mối quan hệ giữa anh ta và Tằng Ngọc Linh đã âm đến mức đóng băng, h0àn toàn không thể hòa hợp được nữa.
Nhưng không ngờ Đường Diệc Sâm lại khiến mọi chuyện trở nên mất kiểm soát và không thể cứu vãn được.
Thành thật mà nói, anh ta cũng không có cảm giác gì với Cố Tĩnh Đình. Chỉ là anh ta cảm thấy nếu có thể lợi dụng͟͟ được thực lực của cô thì tốt quá rồi.
Nhưng sau này khi thực sự tiếp xúc với Cố Tĩnh Đình thì anh ta mới phát hiện mình có cảm giác khác với cô. Cảm giác đó không được gọi là yêu mà nên nói là tán thưởng thì đúng hơn.
Một người phụ nữ đủ tàn nhẫn, đủ lạnh lùng, đủ ma͙nh mẽ. Đột nhiên anh ta lại không muốn làm tổn thương một người phụ nữ như vậy.
Lùi một bước mà nói thì năm đó đúng là ba anh ta đã tham nhũng nên mới bị bắt, vậy nên anh ta cũng không thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Cố Tĩnh Đình được.
Anh ta thay đổi ý định và muốn dừng tay lại, Đường Diệc Sâm cũng bằng lòng giúp anh ta.
Nên đó là lí do mà anh ta có thể nắm giữ bang Ngạo Thiên tɾong tay một cách thuận lợi, và anh ta cũng nhảy vọt một bậc, trở thành bang chủ bang Ngạo Thiên.
Cố Tĩnh Đình đặt tập tài liệu xuống rồi dựa người vào ghế sô pha.
Bây giờ nhớ lại hành vi của Chiêm Thiệu, ít nhiều gì cô cũng có thể đoán được vốn dĩ ban đầu Tằng Bộ Vân định làm gì.
"Có lẽ cậu ta đã thay đổi chủ ý sau khi gặp cô thì sao?"
Câu nói của Hiên Viên Diệu vang vọng bên tai Cố Tĩnh Đình. Cô mím môi rồi đứng thẳng người dậy, đi ra ngoài ban công.
Tiết trời có phần âm u, tối qua trời làm một cơn mưa nên bây giờ tɾong không khí đều thoang thoảng mùi ẩm thấp.
Cố Tĩnh Đình nhìn mây đen phía xa, có vẻ hôm nay vẫn có mưa rồi.
Cô chỉ đứng nhìn mây như vậy, không làm gì cả. Cuối cùng cô đi đến trước bàn trang điểm, cầm chiếc đồng hồ đó lên rồi đe0 vào tay.
Đôi mắt tɾong ve0, sáng rõ xen lẫn vài phần sâu xa.
Buổi tối, Đường Diệc Sâm về nhà thì thấy Cố Tĩnh Đình đang ngồi ngoài ban công ngắm mưa.
Sáng sớm trời đổ một cơn mưa, buổi chiều lại mưa thêm lần nữa. Lúc bắt đầu thì mưa mới rả rích từng giọt một, đến khi ăn tối xong thì mưa lớn hơn một chút, hạt mưa to bằng hạt đậu, liên tục đập xuống ban công. Gió lạnh mang the0 mùi mưa man mát, thỉnh thoảng lại có vài giọt mưa hắt vào.
Khẽ nhíu mày, Đường Diệc Sâm nhanh chóng đi ra ngoài ban công, ôm Cố Tĩnh Đình vào phòng.
"Em không biết là mình đang mang thai à? Không biết thương bản thân hả? Bị cảm thì phải làm sao?"
Một bên tay áo của cô đều bị nước mưa làm ướt hơn một nửa.
Đường Diệc Sâm trừng mắt nhìn Cố Tĩnh Đình, nhanh chóng đi vào phòng tắm xả nước nóng ra đầy bồn rồi ôm Cố Tĩnh Đình vào tɾong.
Anh không nói gì mà chỉ lẳng lặng cởi quần áo trên người cô ra.
"Em nhìn em kìa, tay chân lạnh cóng như thế này rồi."
"Giờ đang là mùa hè, không sao đâu anh."