Người Tình Bí Ấn
Chương 1004
⬅ Trước Tiếp ➡

"Em còn nói hả?" Mùa hè thì sao, cũng không thể để dính mưa như thế được, rất dễ đổ bệnh.
Đường Diệc Sâm đặt cô vào bồn tắm. Dòng nước ấm nóng khiến cả người cô nhanh chóng ấm lên.
"Lần sau em còn như vậy thì anh sẽ phạt em đấy." Giọng nói của anh rất hung dữ nhưng hành động thì nhẹ nhàng vô cùng.
"Anh định phạt em như thế nào?" Cố Tĩnh Đình nhướng mày, hai tay vòng qua cổ Đường Diệc Sâm rồi thở vào cổ anh.
Hai mắt Đường Diệc Sâm tối sầm lại, ôm trọn vòng e0 mảnh mai của cô vào lòng bàn tay mình.
"Như thế này này..."
Những lời chưa kịp nói rơi vào giữa môi cô, đôi môi ma͙nh mẽ của anh nhẹ nhàng xâm nhập vào.
Biết cô đang mang thai nên ngay cả hôn môi, anh cũng hôn rất dịu dàng.
Cố Tĩnh Đình ngoan ngoãn để mặc anh hôn, để mặc anh chiếm lấy hơi thở của mình.
Lúc hôn xong, Cố Tĩnh Đình giận bản thân vì lại làm bậy. Cô hít sâu vào một hơi, nhìn vẻ ham muốn hiện hữu tɾong mắt anh.
Hai tay đang đặt trên cổ anh buông ra, xẹt qua trước mắt anh rồi dừng lại trên ngực, nhẹ nhàng xoa nắn đỉnh đầu màu đỏ rượu của anh qua lớp sơ mi mỏng.
"Anh không có gì muốn nói với em à?"
Hành động này của cô đủ để khiến anh nhìn thấy chiếc đồng hồ cô đang đe0 trên tay, cô muốn biết anh sẽ phản ứng như thế nào.
"Nói gì đây?"
Vừa hôn xong nên hứng thú của Đường Diệc Sâm bắt đầu vùng dậy, chưa kể anh còn bị cô trêu chọc và quyến rũ như thế này.
Ở phương diện này thì sự phối hợp giữa cô và anh không có chỗ nào để chê.
"Anh cứ nói thử đi?" Cố Tĩnh Đình đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc dài của mình, mái tóc thướt tha bị cô hất ra sau đầụ Sau đó cô lại đưa tay đặt lên ngực anh.
"Anh muốn em." Đường Diệc Sâm nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô thì sao mà chịu được nữa.
Người phụ nữ này đúng là đồ yêu tinh mà, đang mang thai mà vẫn không sửa được bản tính thích dụ dỗ người khác.
Bàn tay to của anh lần xuống phía dưới, phủ lên đỉnh đồi vốn đã căng cứng của cô, sau đó anh cúi đầu hôn lên nơi đó.
Thế nhưng Cố Tĩnh Đình lại vươn tay ra ngăn cản động tác của anh lại "Đường Diệc Sâm, anh vẫn giả ngốc đấy à?"
"Đường Diệc Sâm, anh vẫn giả ngốc đấy à?"
Người xuấthiện đêm đó, lấy đi lần đầu tiên của cô rõ ràng là anh.
Thế nhưng anh lại vẫn giả ngốc như thể chưa có chuyện gì xảy ra như vậy ư?
Cố Tĩnh Đình nghĩ vậy thì giận run người, cô dùng sức đẩy Đường Diệc Sâm ra, không bước vào bồn tắm mà bật vòi hoa sen lên. Cô tắm bằng tốc độ nhanh nhất có thể nhưng mới tắm được nửa chừng thì đã bị Đường Diệc Sâm kéo tay lại.
"Tĩnh Đình, em đang nói gì vậy?"
Giả ngốc? Anh giả ngốc cái gì chứ?
"Đường Diệc Sâm, anh đang giả vờ." Cố Tĩnh Đình giận thật rồi, anh thật sự rất quá đáng.
Đường Diệc Sâm thực sự không hiểu, Cố Tĩnh Đình cũng không để ý đến anh nữa mà chỉ chăm chú lau sạch người mình rồi quấn khăn tắm lên.
Sau đó cô lại lắc lắc cổ tay của mình thêm lần nữa, nếu lần này anh vẫn không nhìn thấy thì anh đi chết được rồi đấy.
Cô không để ý đến anh nữa mà đi ngang qua người anh.
Cô phản ứng kịch liệt như vậy khiến Đường Diệc Sâm thật sự không nghĩ ra nổi, nhưng anh cũng biết là không thể để cô đi như vậy được.


⬅ Trước Tiếp ➡