Chương 1005
Vậy là anh nhanh chóng vươn tay ra kéo cô lại, bàn tay đụng phải một thứ lạnh như băng khiến anh cúi đầu xuống.
Cuối cùng thì lần này anh cũng nhìn thấy vật mà mấy năm trước anh mang về từ Đài Loan rồi để nguyên tɾong hộc tủ, không hề động đến.
Anh thấy vậy thì đột nhiên nở nụ cười.
"Em phát hiện ra rồi à?"
Anh có ý gì vậy? Cố Tĩnh Đình nhìn anh, ra chiều khó hiểụ
"Vốn dĩ anh đặt cái đồng hồ này vào ngăn kéo lâu rồi, anh còn đang nghĩ không biết đến bao giờ em mới phát hiện ra đấy."
Cố Tĩnh Đình ngẩng đầu lên nhìn anh như thể muốn nhìn rõ hiện giờ anh đang nghĩ gì vậy.
"Anh cố ý?"
"Cố ý cái gì hả?" Trong lòng Đường Diệc Sâm cảm thấy buồn cười vô cùng, anh bắt đầu chọc ghẹo cô "Cố ý không nói cho em biết anh là người đàn ông đầu tiên của em hả? Cố ý giấu cái đồng hồ này đi để em không nhìn thấy à?"
"Chẳng lẽ còn không phải anh cố ý?"
"Cô cả của tôi ơi. Anh là đàn ông, không cần dùng đến bàn trang điểm, vì biết em sắp chuyển vào nên anh cho người chuẩn bị bàn trang điểm cho em đấy."
Cô nói như vậy là nghĩ oan cho anh rồi.
"Cái đồng hồ này vốn nằm tɾong ngăn kéo tɾong phòng đọc sách, hôm em chuyển vào, anh mới đặt nó vào tɾong hộc tủ dưới bàn trang điểm rồi nghĩ xem không biết đến bao giờ em mới phát hiện ra."
"Đường Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình giận rồi, cô giơ tay lên cho anh một đấm mà không khách sáo chút nào.
Cô ra tay vừa nặng̝ nề vừa độc ác.
Đường Diệc Sâm cúi người xuống, xoa xoa bụng "Đau anh."
"Đau chết anh đi." Loanh quanh một vòng lớn như vậy chỉ để cô biết lần đầu tiên của cô thuộc về anh, chẳng lẽ anh không thể nói thẳng cho cô biết được à?
Nếu cả đời này cô không kéo cái hộc tủ đó ra thì sao?
Chuyện này không thể trách Cố Tĩnh Đình được.
Lúc cô còn ở Bắc Kinh, đồ dùng trên bàn trang điểm đều được phân chia và đặt rất gọn gàng. Những món đồ để tɾong hộc tủ đều là mấy món đồ trang sức mà cô không thường xuyên sử dụng͟͟, còn các sản phẩm chăm sóc da và đồ trang điểm thì đều được đặt trên bàn.
Cô thuê người làm đến dọn dẹp phòng mỗi tuần một lần nhưng tuyệt đối không được phép di chuyển đồ đạc của cô.
Vì thói quen này nên đồ đạc của cô đều được đặt ở những chỗ cố định, bởi cô bị mắc bệnh sạch sẽ.
Sau khi vào Đường Trạch, Đường Diệc Sâm bận rộn hết mấy ngày và cũng vì đang mang thai nên hàng ngày cô cũng chỉ chăm sóc da một lát thôi.
Thế nên đột nhiên không có chuyện gì thì cô mở hộc tủ ra làm gì? Cô cũng có phải kiểu người ăn no rửng mỡ đâụ
Hôm nay nếu không phải vô tình ma͙nh tay làm kẹp tóc bị gãy thì cô cũng sẽ không mở hộc tủ ra.
Nếu cô cứ không mở tủ ra, sau đó quay về Bắc Kinh thì chẳng phải cô sẽ mãi mãi không biết hóa ra tình một đêm ở Đài Loan của mình năm đó lại là Đường Diệc Sâm hả?
Vậy mà anh lại không nói với cô.
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm nhăn mặt cả một lúc lâu, bấy giờ mới khẳng định là Cố Tĩnh Đình thực sự không đau lòng vì mình.
Cô giận thật rồi à?
Ôm cơ thể mềm mại của cô vào lòng, Đường Diệc Sâm cẩn thận nhìn trộm sắc mặt cô "Em đang giận anh à?"