Chương 1045
Kỳ Lân Đường có thể bảo vệ bà ta thì dĩ nhiên là cũng có thể bảo vệ được Đường Diệc Sâm. Dù một ngày nào đó Hiên Viên Diệu thực sự nổi dã tâm, muốn gây khó dễ cho Diệc Sâm thì bà ta cũng không cần lo lắng nữa.
Nếu Hiên Viên Diệu biết được suy nghĩ này của Đường Tử Nhu thì khéo ông ta sẽ ho ra máụ
Đường Diệc Sâm là con ông ta, ông ta có thể làm gì với anh được đây? Những chuyện trước đây ông ta làm cũng chỉ là để có người kế thừa đủ tiêu chuẩn thôi mà.
Nhưng bây giờ nhìn mà xem, mấy người này ai cũng đề phòng ông ta từng chút một.
Lúc họ cho rằng Hiên Viên Diệu sẽ làm gì đó thì ông ta lại lên tiếng.
"A Long, chúng ta đi thôi."
Chỉ đến dự lễ nên nếu buổi lễ đã kết thúc rồi thì dĩ nhiên là phải đi thôi.
Ông ta rời đi một cách đơn giản như vậy khiến Cố Học Vũ và ngay cả Đường Tử Nhu cũng kinh ngạc vô cùng.
Nhưng thực tế chính là như vậy, sau khi Hiên Viên Diệu rời đi thì cũng không còn chuyện gì xảy ra ở buổi lễ nữa.
Tiệc cưới của nhà họ Cố diễn ra suốt một ngày một đêm.
Buổi tối, dạ tiệc được tổ chức ở Shang ri La, gồm một trăm bàn.
Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm không uống quá nhiều rượu, phải cảm ơn ba người vô cùng tuyệt vời là Cố Thừa Diệu, Cố Thừa Kỳ và Cố Thừa Lân, họ đã uống thay Đường Diệc Sâm không ít.
Về đến phòng tân hôn, Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm đều quẳng Hiên Viên Diệu ra sau đầu rồi trải qua một đêm tân hôn vô cùng lãng mạn và ngọt ngào.
Hôm sau hai người lên máy bay đi hưởng tuần trăng mật. Lo Cố Tĩnh Đình đang mang thai nên hai người quyết định chọn nơi hưởng tuần trăng mật là Maldives.
Ánh nắng mặt trời, bờ cát bãi biển, bầu trời xanh tɾong, mây phủ trắng xóa và cả biển khơi xanh thẳm.
Hai người thả lỏng tâm trạng để chơi bời hơn nửa tháng rồi mới về nước.
Hôn lễ kết thúc, tuần trăng mật xong xuôi cũng là lúc thai kỳ bước vào tháng thứ năm, vậy là tâm trạng của Cố Tĩnh Đình bắt đầu trở nên buồn bực. Hơn nữa còn là kiểu buồn bực của buồn bực.
Cuộc sống ngọt ngào hạnh phúc mà cô tưởng tượng lại không hề hạnh phúc chút nào. Không phải là không hạnh phúc mà là vô cùng không hạnh phúc.
Ngắm bản thân tɾong gương, Cố Tĩnh Đình nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa mình sẽ biến thành người phụ nữ đau khổ nhất tɾong lịch sử.
Có ai vừa kết hôn mà đau khổ như cô chưa?
Tại sao vậy hả?
Cô nghĩ chắc chẳng có người vợ nào giống mình, vừa kết hôn mà đã phải chịu đựng cảnh sống riêng.
Đường Diệc Sâm bộn bề nhiều việc, lúc nào cũng bận rộn bận rộn.
Ngoại trừ giải quyết chuyện của Long Đường, Đường Môn thì còn có chuyện của Kỳ Lân Đường.
Đúng thế, chính là Kỳ Lân Đường.
Cố Học Vũ nói Kỳ Lân Đường là của hồi môn của cô, kết hôn rồi thì sẽ cho cô. Mà bây giờ cô đang mang thai, không thể chạy tới chạy lui để bản thân mệt nhọc nên dù cô có muốn thì Cố Học Vũ và Đường Diệc Sâm cũng không để cô làm.
Không có cách nào nên tất cả công văn giấy tờ đều đè hết lên người Đường Diệc Sâm.
Hàng ngày anh phải chạy qua chạy lại khắp nơi. Vừa về Bắc Kinh, còn chưa nghỉ ngơi được hai ngày mà đã phải xử lý công việc mới. Không phải bay về Mỹ mà là bay đến châu u và vùng Trung Đông.