Người Tình Bí Ấn
Chương 1046
⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, thế nên bây giờ Cố Tĩnh Đình không chỉ hận Hiên Viên Diệu mà còn giận cả Cố Học Vũ.
Cô nghĩ ba mình cũng còn trẻ, sao lại về hưu sớm vậy làm gì? Đợi cô kết hôn xong thì trao quyền thừa kế? Có độc ác quá không vậy?
Cô tìm đủ cách để kháng nghị nhưng dù kháng nghị như thế nào thì cũng không có tác dụng͟͟. Câu đầu tiên của Cố Học Vũ đã chặn toàn bộ lời nói của cô lại "Chút chuyện này mà cũng không xử lý được thì sao có thể làm con rể của Cố Học Vũ này hả?"
Vì câu này mà Đường Diệc Sâm chăm chỉ làm trâu làm ngựa, thiếu điều đổ máu nữa thôi.
Cố Tĩnh Đình nhìn cái bụng ngày càng lớn của mình thì thấy độ phiền não, khổ sở của bản thân tỉ lệ thuận với độ to của bụng.
"Sao thế em? Sao trông em không vui vậy?"
Lúc Cố Tĩnh Đình đang ai oán thì không biết Đường Diệc Sâm đã về nhà từ lúc nào. Trông anh có vẻ mệt mỏi.
"Anh về rồi ạ?" Cố Tĩnh Đình nhanh chóng ngồi thẳng người rồi xuống giường.
Đường Diệc Sâm ôm e0 cô rồi cho cô một cái hôn sâụ
Tiểu biệt thắng tân hôn, Đường Diệc Sâm hôn rất sâu, rất nhiệt tình. Một lúc lâu sau anh mới chịu buông cô ra rồi hơi lùi lại một bước.
"Ừ, anh về rồi. Vừa về đã thấy vẻ ai oán của em."
"Em có thể không ai oán, không buồn bã được ư?" Cố Tĩnh Đình dẩu môi rồi nhìn Đường Diệc Sâm bằng vẻ xoắn xuýt "Anh tự xem lại anh mới phải, từ lúc hưởng tuần trăng mật về thì một tháng nay anh ở Bắc Kinh được mấy ngày hả?"
Giọng điệu hờn dỗi, ý tứ oán trách. Cũng không trách được chuyện Cố Tĩnh Đình lại cư xử như vậy.
Mặc dù cô là một người phụ nữ thời đại mới, vô cùng độc lập và tự chủ nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc lúc mang thai và cảm thấy khó chịu, cô lại không muốn có một người bên cạnh mình.
Có một người bạn đồng hành mà dù là ba mẹ, anh em hay chị em thì cũng đều không thể thay thế được.
Ví dụ như nửa đêm, đột nhiên chân bị chuột rút thì sẽ muốn có chồng bên cạnh. Ví dụ như lúc khẩu vị không tốt cũng sẽ muốn được chồng dỗ dành.
Nhưng Đường Diệc Sâm thì hay rồi, bay tới bay lui, lượn qua lượn lại như người dơi trên không trung, để cô một mình ở Bắc Kinh.
Mặc dù ngày nào cũng gọi đïện thoại nhưng cảm giác đem lại thì không giống có người thật ở bên cạnh.
Gọi đïện thoại thì có ích gì hả? Chân bị chuột rút thì lấy ai xoa nắn?
Đường Diệc Sâm thấy dáng vẻ vợ dẩu môi hờn dỗi như thế thì tɾong lòng mềm nhũn thành nước.
Anh ôm Cố Tĩnh Đình vào lòng. Cô đang mang thai, bụng lớn lên thấy rõ. Anh muốn ôm cô cũng phải che chắn cẩn thận trước bụng để không làm tổn thương cô.
Ôm vợ vào lòng, anh vỗ nhẹ lên lưng cô rồi nói bằng giọng dịu dàng "Ừ ừ, tất cả đều là lỗi của anh. Đợi anh xử lý xong công việc rồi trở về chăm sóc em nhé?"
"Quý hóa quá." Cố Tĩnh Đình cố tình nhỏ nhen, ngó mặt đi chỗ khác không nhìn Đường Diệc Sâm "Yêu ai thì đi mà chăm sóc kẻ đó, em không cần anh nữa."
"Tĩnh Đình." Trên mặt Đường Diệc Sâm thoáng qua vài phần bất đắc dĩ "Anh hứa với em mà, qua giai đoạn này là ổn hơn rồi."


⬅ Trước Tiếp ➡