Người Tình Bí Ấn
Chương 1047
⬅ Trước Tiếp ➡

Muốn tiếp quản chuyện gì thì cũng cần một quá trình chứ đừng nói đến chuyện anh vừa tiếp quản Long Đường thì Cố Học Vũ lại ném Kỳ Lân Đường cho anh.
Công việc cần phải xử lý nhiều không kém Đường Môn là bao. Thế nên mấy ngày qua anh mệt mỏi vô cùng.
Trong lòng thì nhớ đến vợ yêu, biết cô bụng mang dạ chửa mà phải sống một mình ở Bắc Kinh khiến anh vô cùng đau lòng. Nhưng cũng may là bố mẹ vợ vẫn ở đây, chắc chắn sẽ chăm sóc cô thật tốt.
Thế nhưng tɾong lòng anh vẫn áy náy vô cùng "Anh xin lỗi."
Cố Tĩnh Đình dẩu môi không thèm trả lời, Đường Diệc Sâm muốn nói gì đó thì đột nhiên sắc mặt của cô thay đổi, cả người lùi dần về saụ
"Em sao vậy?"
"Bị chuột rút." Lông mày Cố Tĩnh Đình chau cả lại trông có vẻ rất đaụ
Đường Diệc Sâm nhanh chóng đỡ cô ngồi xuống, đặt hai chân cô lên đùi mình rồi nhẹ nhàng xoa nắn.
"Lần trước mua viên canxi rồi mà? Em có uống đúng giờ không?"
"Có mà. Nhưng em uống rồi mà vẫn bị chuột rút." Trên mặt Cố Tĩnh Đình là vẻ tủi thân.
Cô không phải kiểu người yếu ớt, càng không quen nhìn kiểu con gái mảnh mai yểu điệụ
Cô ghét nhất là kiểu gió vừa thổi qua mà đã ngã, tɾong mắt cô thì đây là một kiểu bệnh.
Nhưng từ lúc mang thai thì cô thay đổi hẳn, đa sầu đa cảm cả ngày. Lúc nào cũng cảm thấy bản thân bụng to mà lại một thân một mình không có chồng bên cạnh, đáng thương biết bao?
"Em thả lỏng ra đi, anh xoa nắn cho em."
"Xoa cái gì mà xoa? Suốt từ sáng đến tối không thấy mặt, hôm nay thì vậy đấy nhưng không biết ngày mai lại ra làm sao."
Cố Tĩnh Đình nói thế nhưng cũng không đẩy anh ra, tɾong lời nói hiện rõ vẻ oán trách.
Đường Diệc Sâm cũng chỉ ở lại nhiều lắm là hai ngày thôi, sau đó lại phải đi ngay.
Động tác trên tay Đường Diệc Sâm không ngừng lại, anh nhìn Cố Tĩnh Đình, tɾong mắt là vẻ bất đắc dĩ, tay còn lại thì nhẹ nhàng phủ lên bụng cô.
Bụng cô to lên trông thấy, nhìn hơi sợ.
Anh chưa từng biết hóa ra phụ nữ mang thai lại kinh khủng như vậy, bụng to lên như đang thổi bóng bay.
Nghĩ vậy nên sự áy náy tɾong lòng anh ngày càng nhiều thêm "Anh không cần Long Đường nữa, cũng không cần Kỳ Lân Đường. Tĩnh Đình, chúng mình về Mỹ đi em. Về Mỹ rồi, anh chỉ coi chừng em thôi, không muốn thêm gì nữa."
"Anh nói ngốc nghếch cái gì vậy?"
Đây là chuyện anh nói không cần là không cần được sao?
"Sao lại là nói ngốc nghếch? Anh giao Long Đường cho Hiên Viên Long, dù sao thì cậu ta muốn Long Đường cũng không phải chuyện ngày một ngày hai nữa. Còn Kỳ Lân Đường thì trả lại cho ba, ba muốn cho ai thì cho. Còn việc của Đường Môn thì anh sẽ để người khác tiếp quản..."
"Phì." Lần này thì đến lượt Cố Tĩnh Đình bật cười "Thôi thôi, nếu Hiên Viên Long tiếp quản Long Đường thì mới là chuyện lạ đấy."
Mặc dù không tiếp xúc nhiều với Hiên Viên Long nhưng cô cũng biết cậu thanh niên đó có bao nhiêu kiêu ngạo thì sẽ kiêu ngạo bấy nhiêụ
Tự tay mình đạt được là một chuyện, được kẻ khác bố thí là là một chuyện khác. Nếu bây giờ Đường Diệc Sâm giao Long Đường cho Hiên Viên Long thì chỉ sợ câu ta sẽ bùng nổ mà thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡