Chương 1061
Hiên Viên Long sợ cô ta đang diễn kịch nên định đạp cho cô ta phát nữa nhưng lúc này anh ta lại phát hiện mặt Mê Điệt Hương đỏ một cách bất thường.
Hiên Viên Long hơi cau mày. Anh ta ngồi xổm xuống rồi đưa tay lên sờ trán Mê Điệt Hương.
Người cô ta hình như còn nóng hơn hôm qua.
Thật sự quá đủ rồi Một người phụ nữ như này mà có thể làm sát thủ sao?
Hơn nữa còn là sát thủ hàng đầu thế giới?
Không phải chỉ là tin đồn chứ?
Đáy mắt Hiên Viên Long lộ ra sự khinh thường. Khuôn mặt anh ta cũng thể hiện biểu cảm khinh thường một cách rõ ràng.
Hiên Viên Long thực sự không biết, người càng ít bị ốm, một khi bị bệnh thì càng không dễ khoẻ lại.
Thật là phiền phức
Hiên Viên Long trừng mắt nhìn Mê Điệt Hương đang hôn mê, thực sự muốn ném cô ta xuống hồ cho cá sấu ăn.
Ném cô ta xuống cần tốn chút sức. Anh ta vẫn nên ngồi xuống nghỉ ngơi trước đã.
Nghĩ như vậy, anh ta cũng chẳng thèm để ý đến cô ta.
Hiên Viên Long nhìn đồng hồ, mới có mười giờ trưa. Anh ta ném Mê Điệt Hương sang một bên rồi đi làm chuyện của mình.
Khi Hiên Viên Long nhớ đến Mê Điệt Hương là lúc anh ta đã ăn xong bữa tối và cũng chẳng biết ngoài trời mưa từ bao giờ.
Mưa sao? Hình như mưa lâu rồi thì phải?
Hiên Viên Long chớp mắt chợt nhớ ra hình như mình vẫn vứt tên Mê Điệt Hương đần độn đó ở bên ngoài.
Hiên Viên Long đi ra ngoài liền nhìn thấy Mê Điệt Hương vẫn nằm bất động ở đó, giữ nguyên ở tư thế ban đầụ
Cơ thể cô ta đã bị nước mưa thấm ướt rồi, cả người đều lạnh ngắt.
Hiên Viên Long cũng chẳng muốn quan tâm cô ta, có điều, nếu tính thời gian thì từ lúc anh ta bắt người phụ nữ này đến bây giờ hình như cũng ba, bốn ngày rồi.
Đã ba, bốn ngày người phụ nữ này chưa ăn gì.
Hiên Viên Long thấp giọng nguyền rủa, bước đến xách Mê Điệt Hương lên rồi đi vào nhà. Vừa đi anh ta vừa không ngừng phàn nàn.
Thật là rắc rối
Bởi vì phải đưa Mê Điệt Hương vào phòng phòng nên quần áo của Hiên Viên Long cũng ướt hết.
Anh ta là người rất ưa sạch sẽ nên ghét nhất là việc cơ thể bị bẩn. Vì thể, Hiên Viên Long suy nghĩ liền cởi hết quần áo ướt ra.
Anh ta nhìn Mê Điệt Hương đang nằm hôn mê, tɾong lòng thầm nghĩ nếu cô ta chết thì cũng thật đáng tiếc. Phòng thuốc bên Long Đường gần đây hình như vẫn đang cần người thử thuốc. Hay là, gửi tên ngốc này qua đó?
Nghĩ vậy, anh ta liền xả đầy nước vào bồn tắm rồi ném Mê Điệt Hương vào tɾong, còn bản thân thì tắm dưới vòi hoa sen.
Sau khi tắm xong, Hiên Viên Long quấn khăn tắm quanh e0 rồi mới nhấc Mê Điệt Hương ra khỏi bồn tắm, cởi hết quần áo của cô ta ra rồi quấn khăn tắm lên người, sau đó vác cô ta ra ngoài rồi trực tiếp ném lên giường.
Nếu như trở về Long Đường, vậy có nghĩa là kì nghỉ của anh ta đã kết thúc rồi.
Hiên Viên Long nghĩ gì đó rồi lấy đïện thoại ra gọi cho mấy tên đàn em của mình.
Có điều, anh ta chưa kịp gọi thì lại nhìn thấy Mê Điệt Hương đang vô thức khua khua bàn tay nhỏ của mình tɾong không trung.
Dường như cơ thể cô ta ửng đỏ một cách bất thường.
Vốn dĩ cô ta bị ốm còn chưa khỏi, bây giờ lại bị ngấm nước mưa, hơn nữa còn mấy ngày liền không ăn uống gì khiến sức đề kháng cơ thể giảm đi không ít.