Chương 1062
Cô ta bị ốm rồi, cơ thể còn không ngừng co giật, lúc nóng lúc lạnh.
Cảm giác khó chịu đó do cơ thể yếu ớt bên tɾong gây ra, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta nhăn lại.
Mê Điệt Hương cảm thấy rất lạnh, cực lạnh, ngày càng lạnh hơn. Nhưng cơ thể hình như cũng rất nóng, giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy tɾong người.
Cô ta mơ mơ hồ hồ nhìn bóng dáng trước mặt “Mẹ ơi.” Là mẹ sao?
Cô ta cũng không nhớ.
Nhưng lúc này, cô ta vô thức nhớ đến mẹ mình.
Người mẹ đó đã tết tóc, còn dẫn cô ta đi chơi, lại còn mua cho cô ta rất nhiều quần áo đẹp và bánh kẹo lúc cô ta còn bé.
“Mẹ ơi.” Cô ta lại lẩm bẩm, xua xua tay, dường như nắm được thứ gì đó.
Là mẹ sao? Mẹ ơi, mẹ đừng đi
Cổ họng h0àn toàn khô khốc, thanh âm cũng không còn rõ ràng như trước, nhưng cô ta cũng không quan tâm mà chỉ giữ chặt bàn tay đó – bàn tay khiến cô ta cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Mẹ ơi.”
Giọng cô ta hơi khàn khàn, mỗi câu nói ra đều cảm thấy rất đau nhưng đó nối nỗi đau của sự khao khát.
Lúc bị ốm chính là thời điểm con người ta trở nên yếu đuối nhất.
Một tay Hiên Viên Long cầm đïện thoại, một tay bị Mê Điệt Hương nắm chặt, mà tiếng gọi của cô ta làm anh ta ngây ngốc, mở to mắt nhìn.
Mẹ ơi? Đầu óc người phụ nữ này có vấn đề à?
Anh ta có điểm nào giống phụ nữ chứ? Hiên Viên Long cảm thấy tức giận, định ném người phụ nữ này ra ngoài cho bõ tức. Tống cổ cô ta đi thử thuốc hay là nên ném cho đám sát thủ đây?
Nhưng mà, bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt tay anh ta kia trông thật yếu ớt, hơn nữa còn trông đỏ một cách bất thường.
Tay cô ta rất nóng, mà dường như cũng rất lạnh, cảm giác vô cùng mâu thuẫn.
Thân hình nhỏ bé của Mê Điệt Hương lõa lồ nằm trên giường, khuôn mặt yếu ớt, thiếu sức sống.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta cũng không còn vẻ kiêu ngạo như lúc đánh nhau với Hiên Viên Long, mà cũng mất đi sự sắc bén, nhanh nhạy lúc đó.
Cô ta bây giờ giống hệt một đứa trẻ đang khao khát mẹ.
Lông mày Hiên Viên Long cau lại.
Mẹ ơi?
Anh ta cũng không hề có mẹ.
Lúc nhỏ, anh ta và Phượng Tây đều biết, bản thân là đứa trẻ được Hiên Viên Diệu nhận nuôi.
Bởi vì được nhận nuôi nên bọn họ từ trước đến nay cũng chưa từng nghĩ đi tìm mẹ ruột của mình.
Bọn họ đều cho rằng, chắc chắn là do bố mẹ ruột đã vứt bỏ bọn họ mới khiến bọn họ trở thành cô nhi. Nếu không, làm sao Hiên Viên Long lại nhận nuôi bọn họ chứ?
Có điều, một thời gian trước, tɾong lúc Hiên Viên Diệu và Đường Diệc Sâm đang tranh đâύ với nhau, anh ta đã biết được một tin tức, và cũng biết được sự thật.
Anh ta vốn chẳng phải được nhận nuôi mà chính là con trai ruột của Hiên Viên Diệụ
Vào khoảnh khắc anh ta biết được chân tướng sự thật, hai tay anh ta nắm chặt thành nắm đấm, tɾong lòng trào lên cảm giác phẫn nộ vì bị lừa.
Anh ta thậm chí còn vô cùng kích động lập tức đi tìm Hiên Viên Diệu để chất vấn.
Hỏi ông ta tại sao lại đối xử với bọn họ như vậy?
Nhưng, Hiên Viên Diệu lại cho anh ta một câu trả lời vô cùng hời hợt “Phải hay không phải, có gì khác biệt sao? Tôi nuôi cậu khôn lớn, dạy cho cậu trở nên bản lĩnh, cậu có là con trai ruột của tôi không thì có gì khác biệt sao?”