Chương 1091
Kể từ lần Hiên Viên Long say rượu trước đó đến nay, đã lâu lắm rồi cô không nhìn thấy sắc mặt này của anh.
Anh không nói chuyện, cô cũng không lên tiếng.
Hai người không nói một lời. Một lát sau, đột nhiên Hiên Viên Long túm lấy người Mê Điệt Hương, nghiêng người hôn lên môi cô.
Nụ hôn này có chút cục cằn, sức lực cũng rất dã man.
Mê Điệt Hương chỉ kháng cự một lúc, nhưng rất nhanh đã biến thành nghênh đón, hai tay vòng qua, ôm lấy cổ anh.
Nụ hôn kết thúc, hơi thở của hai người đều có hơi bất ổn.
Trải qua một tháng trời quấn quýt, kỹ thuật hôn môi của hai người đều được nâng cao tɾong sự mài giũa không ngừng của đối phương.
Mê Điệt Hương phát hiện, hình như càng ngày cô càng quen với nụ hôn cuồng nhiệt, tràn đầy chiếm hữu của anh rồi.
Đây chắc chắn không phải là chuyện tốt.
Cô đang làm gì vậy? Mới mấy tháng ngắn ngủi mà cô đã quen sao?
Trong lòng thầm chấn̵ động, Mê Điệt Hương h0àn toàn thất thố. Không được.
Cô không thể tiếp tục như vậy nữa, cô phải nghĩ cách chạy trốn, nhất định phải trốn khỏi đây mới được.
Hình như dạo này Hiên Viên Long đang có nhiệm vụ. Cô nghĩ có lẽ mình có thể chạy trốn vào lúc anh ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.
Thật ra Mê Điệt Hương đã nắm được toàn bộ tuyến đường và thời gian thay ca canh giữ ở Long Đường.
Chỉ cần có cơ hội, chắc chắn cô có thể thoát khỏi đây.
Nhưng còn thuốc giải thì sao?
Có lần bệnh của cô phát tác, tim nhói lên cực kỳ đau đớn. Chính Hiên Viên Long đã cho cô uống thuốc giải.
Bây giờ còn hơn một tháng nữa là đến thời hạn ba tháng, nếu cô không trốn thoát được thì chẳng lẽ phải chịu đựng hơn một tháng này nữa sao?
Dòng suy nghĩ có hơi hỗn loạn và xoắn xuýt.
Nhưng lúc này Hiên Viên Long lại nhìn cô rồi hỏi "Mê Điệt Hương, tôi vẫn chưa hỏi cô tên là gì?"
Hả? Mê Điệt Hương sửng sốt, kinh ngạc nhìn Hiên Viên Long, không rõ đột nhiên anh hỏi cái này làm gì.
Nhịp tim đập có hơi gấp gáp, không phải là Hiên Viên Long phát hiện ra mình muốn chạy trốn đấy chứ?
Không phải là Hiên Viên Long phát hiện ra mình muốn chạy trốn đấy chứ?
Sắc mặt hơi thay đổi, chỉ là vẫn không chịu nói cho anh biết tên của mình. Trong tiềm thức, cô vẫn muốn giữ lại một chút gì đó của riêng mình.
Hiên Viên Long có vẻ hơi khó chịu với phản ứng của cô.
Hôm nay tâm trạng của anh không được tốt, tɾong lòng có rất nhiều cảm xúc đang đè nén, anh không biết phải làm thế nào mới có thể dễ chịu hơn.
Lúc muốn gọi Mê Điệt Hương thì lại nhận ra mấy tháng nay mình vẫn luôn gọi cô như vậy.
Mà cô thì gần như chưa từng gọi tên mình.
Đột nhiên anh nổi hứng, muốn hỏi cô tên là gì, thế mà cô lại không trả lời.
Sắc mặt chợt tối sầm lại, giọng nói của Hiên Viên Long hơi trầm xuống "Này. Tôi đang hỏi cô đấy, cô tên là gì?"
Mê Điệt Hương mím môi thật chặt, nhìn gương mặt Hiên Viên Long gần như đã khôi phục lại vẻ mặt lúc mới quen biết, sau đó lắc đầu "Chẳng phải anh đã biết rồi sao? Tôi tên là Mê Điệt Hương."
"Đó là biệt hiệụ" Còn lâu Hiên Viên Long mới tin "Chắc chắn cô có tên."
Mê Điệt Hương vẫn im lặng, đúng là cô có tên, nhưng không hiểu tại sao cô lại không muốn nói cho Hiên Viên Long biết.