Chương 1092
Hiên Viên Long thấy tɾong ánh mắt của cô chợt lóe lên tia mờ mịt và cả sự miễn cưỡng không dễ gì nhận ra nếu không nhìn kỹ. Anh híp mắt lại "Mộng Mộng?"
Hai mắt Mê Điệt Hương trợn tròn, không dám tin tại sao Hiên Viên Long biết được "Anh, sao anh lại..."
"Tôi đoán đúng rồi sao?" Anh chỉ nhớ hình như lúc trước Mê Điệt Hương bị bệnh đã nói một câu ‘đừng bỏ rơi Mộng Mộng’.
Nhưng rốt cuộc có phải thật hay không thì anh cũng không chắc chắn.
Bây giờ thấy Mê Điệt Hương thừa nhận thì mới gật đầu "Hóa ra cô tên là Mộng Mộng thật."
"Đúng vậy. Sao hả?" Quan Mộng Mộng bĩu môi, trừng mắt nhìn Hiên Viên Long với vẻ mặt cực kỳ chống đối "Cũng chỉ là cái tên thôi mà."
Trên đời này có nhiều người cùng họ cùng tên lắm.
"Ai đặt cho cô cái tên này?"
"..." Im lặng, tɾong đầu Mê Điệt Hương chợt hiện lên bóng dáng của mẹ, mặc dù hình bóng ấy đã rất mơ hồ rồi.
Mơ hồ đến mức trừ khi nằm mơ, nếu không cô cũng không thể nhớ ra một chút nào.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến nỗi nhớ của cô dành cho mẹ mình.
"Tại sao cô lại làm sát thủ?"
Hiên Viên Long lại hỏi tiếp, nhưng Mê Điệt Hương vẫn im lặng.
Sự im lặng của cô khiến Hiên Viên Long cực kỳ không hài lòng, đưa tay nhéo vào cánh tay cô một cái "Trả lời tôi."
"Còn anh thì sao?" Mê Điệt Hương không trả lời mà hỏi ngược lại "Tại sao anh lại làm sát thủ?"
"..." Lần này lại đến lượt Hiên Viên Long im lặng.
Từ khi còn nhỏ, anh đã phải chịu đựng đủ loại huấn luyện khác nhaụ
Long Đường có sáu đường ba mươi sáu môn. Mỗi bộ phận đều có chức trách riêng của mình.
Năm anh lên mười, nội bộ Long Đường xuấthiện một kẻ phản bội.
Hiên Viên Diệu cho anh cơ hội giải quyết kẻ phản bội này.
Lúc đó anh đã luyện bắn súng được rất nhiều năm rồi. Từ lúc chỉ được dùng khẩu súng lục nhỏ cho đến sau này dùng súng trường bắn tỉa hạng nặng̝.
Anh bắn kẻ phản bội một phát, tɾúng ngay giữa tim, một phát chết tươi.
Máu tươi liên tục chảy ra từ ngực của người đàn ông đó.
Tuổi tác còn nhỏ, đây là lần đầu tiên anh biết sợ hãi.
Vũng máu đỏ tươi, đỏ cả mắt anh, tɾong tâm hồn non nớt chỉ lưu lại cảnh tượng máu me be bét ấy.
Anh nghĩ cảnh tượng đó thật sự rất khủng khiếp.
Đêm hôm ấy, anh đã nằm mơ thấy ác mộng.
Trong giấc mơ là một màu đỏ vô tận.
Dòng máu đỏ tươi cứ thế dâng lên, vây lấy anh từng chút một.
Anh nghĩ có lẽ mình phát điên rồi.
Liên tiếp mấy ngày trời, đêm nào anh cũng nằm mơ thấy ác mộng. Tình trạng này kéo dài khoảng một tuần thì Hiên Viên Diệu cũng không nhìn nổi nữa.
"Đồ vô dụng͟͟, cũng chỉ nhìn thấy chút máu thôi mà đã sợ thành thế này rồi, tao còn cần mày làm gì nữa?"
Nói rồi mặc kệ phản ứng của anh, trực tiếp ném anh vào Ám Đường và cũng chính là tổ chức sát thủ của Long Đường.
Anh bắt đầu đi the0 sát thủ có thân thủ tốt nhất ở Long Đường lúc đó.
Khi ấy, gã sát thủ đó không phải anh. Chỉ cần có tiền liền ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.
Tiền càng nhiều thì giết người càng nhanh.
Lúc mới bắt đầu, anh cảm thấy rất sợ hãi, nhưng sau này lại trở nên tê dại.
Lâu dần, cho dù có người bị rạch bụng ngay trước mặt thì anh cũng chẳng có cảm giác gì.
Ám Đường có rất nhiều việc, thứ anh cần học cũng không chỉ có giết người.