Chương 1099
Một giọng nói bất ngờ vang lên, cô giật mình hoảng sợ, lúc này mới phát hiện, thế mà sống cuộc sống nhàn hạ tɾong thời gian dài lại khiến cô mất đi tính cảnh giác bình thường.
Đứng dậy, nhận ra đây là người làm vườn của Long Đường. Vườn hoa của Long Đường rất rộng, bình thường có đến bốn năm người làm vườn phụ trách dọn dẹp.
Cô đang định rời đi thì người làm vườn đó túm lấy tay cô "Thưa cô, cô có thể giúp tôi chuyển chậu hoa qua đó không?"
Giọng nói này?
Quan Mộng Mộng nhìn người làm vườn đó, lúc đối mặt với ánh mắt quen thuộc kia, cô hốt hoảng đến mức không khép được miệng lại.
"Thầy..."
"Phải. Chuyển chậu hoa này." Trong mắt người đàn ông kia hiện lên một tia u ám, sau khi chắc chắn xung quanh không có ai liền lạnh lùng nói "Mê Điệt Hương, cô thật to gan. Nhiệm vụ thất bại mà cũng không liên lạc với tổ chức?"
"Con..." Mê Điệt Hương không nói nên lời, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hiện lên vẻ tự trách và xấu hổ.
"Lát nữa tôi sẽ ra ngoài, cô đi the0 tôi rời khỏi đây."
"Nhưng mà thầy à, con..." Quan Mộng mộng định nói gì đó, thế nhưng người đàn ông này lại ngắt lời.
"Sao hả? Không muốn đi sao? Tiếc rẻ Hiên Viên Long sao?"
"Không có, không phải vậy." Quan Mộng Mộng không dám nói lớn tiếng, tɾong giọng nói đè nén của cô lộ ra sự cầu xin "Con bị tɾúng độc, thuốc giải nằm tɾong tay Hiên Viên Long. Nếu không có thuốc giải thì tim của con sẽ đau đớn đến chết, cho nên con mới..."
"Hừ, đồ vô dụng͟͟." Giọng nói của người đàn ông rất lạnh, đôi mắt cũng tỏ rõ vẻ không hài lòng "Cô tưởng tổ chức cũng vô dụng͟͟ như cô sao? The0 tôi trở về, tất nhiên tôi sẽ sai người điều chế thuốc giải cho cô."
"..." Môi Quan Mộng Mộng hơi động đậy, nhưng cuối cùng lại không thể nói nên lời.
Rõ ràng lúc này chỉ mới là mùa thu, nhưng cô lại cảm thấy như đang ở mùa đông vậy.
Phải rời khỏi đây rồi sao?
Cô phải rời khỏi đây thật sao?
Người đàn ông nhìn vẻ do dự rối rắm trên mặt cô, sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo.
"Được rồi. Đừng nói tôi không niệm tình cảm thầy trò. Tôi cho cô thời gian một ngày, đúng giờ này ngày mai, cô phải đến vườn hoa, sao đó the0 tôi rời khỏi đây."
"Cảm ơn thầy." Quan Mộng Mộng không dám phản kháng, cô biết đây đã là sự nhượng bộ cuối cùng của thầy rồi.
Sau đó cô cũng không biết mình đã rời khỏi vườn hoa thế nào, trở về phòng ra sao.
Cô chỉ cảm thấy tɾong lòng nặng̝ nề, giống như bị thứ gì đó chèn ép không thể thở nổi.
Thầy đến cứu cô, đưa cô rời khỏi nơi này, mà cô cũng tin tưởng năng lực của tổ chức có thể giải được thuốc độc tɾong cơ thể mình.
Thế nhưng, thế nhưng... như vậy chẳng phải là cô sắp rời khỏi Hiên Viên Long rồi sao?
Cô sắp rời khỏi Hiên Viên Long rồi. Nhưng tại sao cô lại cảm thấy khó chịu như vậy chứ?
Cảm giác như có thứ gì đó bị khoét mang đi khiến tɾong lòng trở nên trống rỗng.
Cô không biết điều này biểu đạt thứ gì, cô chỉ biết rằng mình không muốn cứ thế rời khỏi Hiên Viên Long.
Cô...
"Cô đang nghĩ gì vậy?" Hiên Viên Long không biết đã bước vào phòng từ lúc nào, đột nhiên lên tiếng làm cô giật mình.
"Tôi. Tôi..." Mê Điệt Hương không thốt ra được một chữ nào. Cô chỉ kinh ngạc nhìn Hiên Viên Long trước mắt.
Anh thật sự rất đẹp trai. Tướng mạo của Hiên Viên Diệu rất xuấtchúng, mà Hiên Viên Long lại giống ông ta mấy phần.