Người Tình Bí Ấn
Chương 1100
⬅ Trước Tiếp ➡

Mặt mày nhuốm phần tà tứ. Lúc khóe môi nhếch lên, cười như không cười, cảm giác anh như một thiếu niên xấu xa, cũng giống như một đứa trẻ bị người ta chiều hư.
Khi anh gọi tên cô, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn.
Giọng nói của anh rất hay, không phải kiểu chất giọng khàn trầm thấp mà là giọng nam trung tɾong trẻo.
Mấy ngày nay, mỗi ngày, mỗi ngày, hai người bọn họ đều liều mình triền miên trên giường.
Thậm chí cô chưa từng biết rằng giữa nam và nữ còn có thể phát sinh những chuyện như vậy.
Dưới sự va chạm của anh, cơ thể cô giống như không còn là của mình vậy.
Tựa the0 từng chuyển động của anh mà bay lên nhảy múa, tận hưởng sự thỏa mãn và sung sướng mà cả hai mang lại cho nhaụ
Nhưng bây giờ, cô sắp rời khỏi đây rồi.
Cô biết, cô biết từ lâu rồi, cô biết mình không thể trốn cả đời.
Tổ chức tiêu tốn nhiều tiền bạc như vậy để đào tạo cô, chừng nào cô còn có giá trị lợi dụng͟͟ thì bọn họ tuyệt đối sẽ không buông tha dễ dàng như vậy.
Cô hiểu rõ tất cả, nhưng lại không thể che giấu sự lưu luyến tɾong lòng mình.
Đột nhiên cô rất không muốn, cực kỳ không muốn rời xa người thiếu niên hư hỏng này.
Hốc mắt hơi nóng lên. Đây là lần đầu tiên cô muốn khóc kể từ khi được tổ chức thu nhận đến nay.
Cho dù trước kia giết nhiều người như thế nào hay nhớ mẹ ra sao thì cô cũng chưa từng khóc. Nhưng bây giờ...
"Cô sao thế?" Nhìn cô có vẻ không được đúng lắm. Hiên Viên Long lại hỏi thêm câu nữa.
Quan Mộng Mộng lắc đầu, anh như vậy là đang quan tâm cô sao?
Trái tim đột nhiên co rút, sự đau đớn cực kỳ mãnh liệt khiến cả người cô cuộn tròn lại.
"Quan Mộng Mộng, cô không sao chứ?" Lúc này Hiên Viên Long mới phát hiện sắc mặt của cô bất thường.
Vội vàng tiến lên mấy bước đỡ lấy thân thể cô.
"Tôi, tôi không sao." Quan Mộng Mộng lắc đầu, nhưng dù thế nào cũng không thể khắc chế cảm giác đau đớn ập đến từng hồi tɾong lòng.
Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi trên trán rơi xuống.
"Cô đã thế này rồi mà còn không sao à?" Mấy ngày nay Hiên Viên Long hơi bận. Bây giờ Đường Diệc Sâm không có ở đây nên phải phân chia công việc ra cho mọi người xử lý.
Anh là Đường chủ của phân đường, đương nhiên cũng phải hỗ trợ, cho nên mới lơ là, không quan tâm đến Quan Mộng Mộng.
Bây giờ thấy cô như vậy lại cảm thấy hơi đau lòng.
"Tôi, tôi..." Hai tay Quan Mộng Mộng nắm chặt lấy quần áo của anh, đem toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa hết vào người anh "Tim tôi đau quá. Thật sự rất đaụ"
"Đau tim sao?" Hiên Viên Long hơi sửng sốt, sắc mặt Quan Mộng Mộng càng tái nhợt hơn "Hiên Viên Long, thời hạn ba tháng đã tới, tôi không uống thuốc giải, có phải tôi sắp chết rồi không?"
Thuốc giải? Thế mà Hiên Viên Long lại quên mất chuyện này. Anh nhìn khuôn mặt tái nhợt của Quan Mộng Mộng.
Đột nhiên anh buông tay, xoay người vội vàng đi ra ngoài.
Quan Mộng Mộng nhìn bóng lưng anh rời đi, trái tim còn cảm thấy đau đớn hơn lúc vừa rồi.
Anh đi rồi, vậy mà anh cứ thế rời đi rồi.
Cho dù trái tim cô đau đớn, thậm chí đau đến mức sắp chết nhưng anh vẫn nhẫn tâm rời đi.
Cũng đúng, sao anh ta có thể quan tâm đến sống chết của mình được chứ?
Trong lòng anh ta, mình chỉ là một món đồ chơi, một công cụ để anh ta phát tiết du͙c vọng mà thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡