Người Tình Bí Ấn
Chương 1102
⬅ Trước Tiếp ➡

"Đừng mà. Em chỉ muốn ở bên cạnh anh, ngoại trừ anh ra, em sẽ không đi đâu hết." Người phụ nữ òa khóc nức nở, đôi mắt đỏ bừng. Hai tay ôm chặt lấy người đàn ông kia không chịu buông.
Cuối cùng, Mê Điệt Hương chỉ dùng một phát súng bắn tɾúng tim hai người đang ôm lấy nhaụ
Cho đến lúc chết mà hai người đó vẫn ở bên nhau, tay của họ vẫn ôm chặt lấy đối phương.
Quan Mộng Mộng muốn tách cũng không thể tách được.
Nhìn sự thỏa mãn lộ ra tɾong mắt người đàn ông và người phụ nữ. Phải, là thỏa mãn.
Hoàn toàn khác với sự hốt hoảng, sợ hãi của những người khác khi bị giết.
Trên mặt hai người bọn họ mang the0 nụ cười, cười rất thỏa mãn.
Sau đó Quan Mộng Mộng đã làm một chuyện mà ngay cả cô cũng cảm thấy kinh ngạc. Cô chôn hai người đó chung với nhaụ
Lúc chôn cất, tay của hai người vẫn ôm chặt lấy nhau, chưa từng tách ra.
Lúc ấy dường như trái tim cô đang dao động, nhưng lại không hiểu đó là thứ tình cảm gì.
Thứ tình cảm gì mà có thể khiến cho hai người tình nguyện chết chung, thậm chí chỉ hận không thể chết thay đối phương?
Cô không biết và cũng không muốn hiểụ
Vì sát thủ không cần hiểu tình cảm.
Hiện giờ nhìn Hiên Viên Long trước mắt, dường như cô thấy hiểu, nhưng lại thấy hơi khó hiểụ
Hốc mắt nóng lên, rõ ràng đã uống thuốc giải nhưng vẫn cảm thấy tim đau dữ dội.
Cô nhắm mắt lại, muốn đè cảm giác muốn khóc này xuống nhưng lại nhận ra chỉ tốn công vô ích.
Không muốn để Hiên Viên Long nhìn thấy nên lần đầu tiên cô chủ động.
Ngẩng mặt lên, bắt đầu chủ động hôn lên má Hiên Viên Long, sau đó đến môi.
Kỹ năng hôn của cô đều học được từ anh, rất vụng về, rất ngây ngô.
Nhưng lại mê mẩn chết người.
Chỉ bị cô tùy tiện hôn vài cái như vậy mà Hiên Viên Long đã cảm thấy cơ thể nóng hừng hực.
Định đè cô dưới thân nhưng cô lại dùng sức trèo lên trước "Đừng động đậy."
Cô ôm chặt lấy anh, từng nụ hôn rơi bừa bãi trên môi và trên mặt anh.
Sau đó từ từ đi xuống cổ họng và xương quai xanh, bàn tay nhỏ bé lôi kéo quần áo anh.
Hình như anh rất thích mặc áo sơ mi màu đen, cô bỗng nhận ra hầu hết quần áo của anh đều là màu đen.
Có phải vì anh là một tên xã hội đen không?
Cô không biết, có lẽ cô nên cười, nhưng bây giờ cô không thể cười được.
"Ưm..." Đôi môi đỏ mọng của cô ngậm lấy đỉnh hạt nhô lên trước ngực anh, Hiên Viên Long không kìm được mà khẽ rên lên một tiếng.
Anh không thể ngờ rằng sẽ có ngày Quan Mộng Mộng chủ động làm việc này.
Nhưng hình ảnh cô nằm sấp trên người anh, mái tóc tung xõa lộn xộn, ánh mắt xinh đẹp như tơ tằm của cô lại khiến anh mê mẩn chết người.
Anh nghĩ nếu anh biết sớm hơn thì không chừng sẽ đưa thuốc giải cho cô từ lâu rồi.
Nụ hôn vẫn tiếp tục. Mặc dù tất cả kinh nghiệm của Quan Mộng Mộng đều từ anh mà ra, nhưng cô lại là một học sinh rất ưu tú.
Cô áp dụng͟͟ những gì mà anh đã làm với cô lên người anh từng chút, từng chút một.
Bàn tay nhỏ bé của cô vuốt ve lửa nóng hừng hực của anh, Hiên Viên Long thật sự có cảm giác như thể hồn phách trống rỗng, cơ thể lâng lâng.
Nhìn dáng vẻ cô vụng về, vẫn chưa nắm được điểm mấu chốt.
Anh nắm lấy tay cô, hướng dẫn cô và nói cho cô biết phải làm gì mới đúng.


⬅ Trước Tiếp ➡