Chương 1103
Quan Mộng Mộng lập lập tức hóa thân thành học sinh giỏi, thể hiện những kỹ thuật đó trên người anh.
Rất nhanh Hiên Viên Long đã không chịu nổi nữa, xoay người đè Quan Mộng Mộng dưới thân. Tùy ý kéo quần áo của cô ra rồi thẳng người tiến vào.
Từng hồi dây dưa nóng bỏng lại tiếp tục thiêu đốt sự nhiệt tình của hai người đến cực hạn.
Cả hai đều cống hiến hết mình cho trận hoan ái này giống như muốn hút kiệt sức lực của đối phương vậy.
Bóng đêm, càng trở nên u ám.
Ngày hôm sau, Quan Mộng Mộng ngủ đến tận trưa mới tỉnh. Sau khi tùy tiện ăn uống xong, cô tranh thủ lúc đi dạo rồi đi về phía vườn hoa.
Cô biết rằng cô không còn sự lựa chọn nào khác.
Thầy sẽ không bỏ qua cho cô, tổ chức cũng sẽ không buông tha cô.
Nếu cô không trở về thì thứ chờ đợi cô vẫn chỉ là con đường chết.
Nhưng kể cả không trở về thì cô cũng không thể ở lại Long Đường.
Cô không biết mình tồn tại có ý nghĩa gì.
Nhưng hôm qua thật sự rất tươi đẹp.
Khoáı cảm tưởng chừng như sắp nghẹt thở khiến cô h0àn toàn đánh mất bản thân mình.
Nhưng sau khi bình minh, sau khi tỉnh táo, lý trí quay trở về thì lại không thể làm giống như những gì mình đã nói ngày hôm qua, không chạy trốn.
Cô... tuyệt đối không thể trở thành món đồ chơi của người khác.
Cô, tuyệt đối không thể nào trở thành thứ chơi đùa của đàn ông được.
Cô, tuyệt đối không thể để bản thân phụ thuộc Hiên Viên Long Nhất mà lặng im được.
Vì vậy, rời đi. Chính là lựa chọn tất yếụ
Quá trình trốn thoát vượt dễ dàng ngoài sức tưởng tượng của cô.
Long Đường có đề phòng tốt hơn nữa chẳng qua cũng chỉ để nhằm vào những người bên người muốn xông vào.
Kỹ năng ngụy trang của sư phụ rất tốt, mà Long Đường thì dễ ra khó vào.
Nếu anh đã có thể đi vào thì đương nhiên có thể đưa cô ra.
Nhân cơ hội đưa cây cỏ mới vào cho Long Đường, lộ liễu trắng trợn để cô vào tɾong xe vận tải sau đó thì đưa ra khỏi Long Đường.
Cơ thể cô nhỏ nhắn, nằm một góc tɾong thùng xe, cảm giác được bản thân đã rời khỏi Long Đường càng lúc càng xa. Cũng rời khỏi cậu thiếu niên kia càng lúc càng xa.
Trong lòng có chút đau như bị người ta hút mất thứ gì đó.
Lại như có thứ gì đó từ tɾong tim đã bị mất đi.
Rõ ràng thuốc đã được giải rồi. Nhưng cô nghĩ độc cô tɾúng đã ngấm sâu vào máu rồi.
Cũng chẳng có thuốc nào có thể giải được.
Tạm biệt, Hiên Viên Long Nhất, tạm biệt, Long Đường.
Tạm biệt, ba tháng như tɾong mơ này.
Tạm biệt, tất thảy những gì tôi đã mất.
Tất cả mọi thứ xuấthiện ngắn ngủi như giấc mộng, lúc này toàn bộ đều đã tỉnh lại rồi.
Những thứ xuấthiện ngắn ngủi, bây giờ, tất cả đều đã trở lại như bình thường.
Cuộc đời của bọn họ, từ giờ mỗi người đều trở về quỹ đạo của riêng mình.
Trong hốc mắt có thứ nóng bỏng tuôn ra, cô co cuộn người lại, hai tay đang ôm lấy người, lau sạch toàn bộ nước mắt.
Ngày mai, cô lại trở về một người lạnh lùng, vô tình, một sát thủ vô tâm, Mê Điệt Hương.
Hiên Viên Long Nhất trước giờ chưa từng tức giận như vậy bao giờ.
Cơn căm phẫn bùng nổ khiến chỗ thái dương anh cũng khẽ giật, nhìn mấy người thuộc hạ của mình, anh nhếch môi, lạnh lùng.
“Tốt, tốt lắm, tốt lắm. Một người sống sờ sờ tɾong Long Đường giờ lại không thấy. Các anh nói với tôi là các anh cũng không biết?”