Người Tình Bí Ấn
Chương 1104
⬅ Trước Tiếp ➡

Anh dồn nén thấp giọng, vô cùng tức giận. Trừng mắt nhìn mấy người trước mặt, tɾong lòng kích động như muốn giết người.
Mê Điệt Hương vậy mà lại biến mất vô lý như vậy, không thấy đâụ
Người phụ nữ đáng chết đó. Anh vẫn còn nhớ. Hôm qua cô dịu dàng như vậy ở bên cạnh anh Tôi không trốn.
Kết quả vừa quay người đã bỏ đi rồi.
Tốt, rất tốt, tốt lắm.
Anh. Hiên Viên Long Nhất, lần đầu tiên tin tưởng một người như vậy, lại nhận lấy kết quả như vậy.
Mê Điệt Hương. Người phụ nữ đáng chết, cô đừng đểsẽ lột da lóc xương, rút gân lấy máu cô.
Nắm tay siết chặt hiện lên cả gân xanh, anh nhìn mấy tên thuộc hạ của mình.
“Tôi cho các anh ba tiếng đồng hồ, tìm ra cho tôi người phụ nữ đó rời đi thế nào, bây giờ đang ở đâu, nếu không thì các anh cũng không cần phải quay lại nữa.”
Mấy tên thuộc hạ không dám thở ma͙nh một tiếng, vội vàng rời đi.
Để lại một mình Hiên Viên Long Nhất đứng nhìn căn phòng quen thuộc của mình, người phụ nữ đó ngày hôm qua vẫn còn ở đây đợi mình nhưng hôm nay đã bỏ đi rồi.
Trong đầu hiện lên gương mặt nhỏ nhắn thanh tú của Mê Điệt Hương, đường nét xinh xắn, thân hình tinh tế nhanh nhẹn.
Cả người gồng chặt bởi vì tức giận, nhưng cũng bởi vì cảm giác bị người khác lừa dối.
Mê Điệt Hương, à không. Quan Mộng Mộng, tôi mà bắt được cô thì cô chết chắc rồi.
Trong phòng khách màu xám.
Quan Mộng Mộng ở ngay chính giữa nhìn người đàn ông ngồi ở phía trên, cả người cứng ngắc đứng đó, mặt không chút cảm xúc.
Người đàn ông khẽ nhe0 mắt nhìn gương mặt bướng bỉnh của Quan Mộng Mộng.
Rõ ràng Quan Mộng Mộng có chỗ nào đó thay đổi rồi. Thay đổi như vậy chắc chắn là khiến người đàn ông không vui.
“Cô đã biết sai chưa?”
Vẻ mặt Quan Mộng Mộng không thay đổi “Con bằng lòng nhận phạt.”
“Ừ.” Giọng nói người đàn ông rất nhẹ như thể phát ra từ tɾong cổ họng. Khẽ khoát tay, ra hiệu cho thuộc hạ đứng hai bên “Đưa nó xuống.”
Lập tức có hai người áo đen tiến đến gần Quan Mộng Mộng sau đó đưa cô rời đi.
“Thủ lĩnh.” Tên thuộc hạ còn lại tiến lại gần, nhỏ giọng dò xét sắc mặt người đàn ông “Phải phạt Mê Điệt Hương thế nào?”
“…” Người đàn ông trầm mặc, nét mặt khẽ thay đổi, ngay khi đang định nói gì đó thì một thuộc hạ khác từ bên ngoài đi vào, đến gần anh ta nói nhỏ vài câụ
Nét mặt người đàn ông chợt sáng lên, đột nhiên bật cười “Đem nhốt nó lại. Tạm thời không động vào nó.”
“Vâng.” Trước giờ dám phản bội tổ chức chỉ có một con đường chết. Không rõ hôm nay thủ lĩnh có chuyện gì nhưng những người ở đây cũng không ai dám có ý kiến gì.
Dù sao, lời của thủ lĩnh, ở nơi này chính là thánh chỉ.
Quan Mộng Mộng không biết thời gian, cô đã bị nhốt mấy ngày rồi? Hai ngày? Ba ngày? Hay là còn lâu hơn nữa?
Trong phòng giam u tối, đối với cô mà nói thời gian trôi đi dường như cũng trở nên mơ hồ.
Cô chẳng hề cảm nhận được. Ở đây không có nước, cũng chẳng có ai đưa thức ăn cho cô.
Cô cảm thấy rất khát, rất đói.
Những thứ này với cô mà nói thực ra cũng rất đỗi bình thường.
Cuộn tròn người, so với con đói hay cơn khát thì điều càng khiến cô không chịu đựng nổi chính là lạnh.
Xung quanh phòng giam toàn bộ đều là băng đá, cho dù cô có dựa vào bên nào đi chăng nữa cũng chỉ có một cảm giác. Lạnh.
Vô cùng lạnh lẽo.


⬅ Trước Tiếp ➡