Chương 1111
Ánh mắt chợt lóe chút tàn nhẫn, đứng ở đó “Nếu Long Thiếu đã quen thuộc rồi. Vậy thì tự mình mời thôi. Mê Điệt Hương bị nhốt ở đây ba ngày tôi lại rất mong đợi xem Long Thiếu có thể kiên trì được mấy ngày.”
Sắc mặt Hiên Viên Long Thiếu không thay đổi, chẳng buồn quan tâm người đàn ông đó, bước lớn đi thẳng vào bên tɾong.
“Quan sát phòng giam một chút, đừng để người chạy mất.” Người đàn ông nhìn bóng lưng Hiên Viên Long Nhất “Không được đưa nước, cũng không được đưa thức ăn. Ngược lại tôi muốn xem xem, Long Thiếu này làm thế nào để lấy mạng đền mạng.”
Thuộc hạ trả lời rồi rời đi, để lại người đàn ông đứng nhìn bầu trời xa xăm, ánh mắt lộ rõ mưu kế.
Khi xe chạy được nửa tiếng đồng hồ thì Quan Mộng Mộng đã hôn mê ngất đi.
Một nửa vì cơ thể mất sức, một nửa là vì Hiên Viên Long Nhất.
Cô nghĩ thế nào cũng không ngờ, Hiên Viên Long Nhất lại thật sự chịu lấy mạng bản thân mình ra đổi mạng cô.
Cô khóc đến khàn cả giọng, mặc kệ cổ họng khô đến đau, giọng khàn đến mất cả tiếng.
Nơi mắt liên tục rơi không ngừng, bị mất nước thời gian dài, lại thêm tɾong lòng lo lắng, khiến cơ thể luôn luôn khoẻ ma͙nh của cô cũng không thể chịu nổi mà ngất đi.
Cô không biết bản thân đã ngủ qua bao lâu, cũng không biết bản thân đang ở đâụ
Giống như cơ thể h0àn toàn không còn là của mình nữa.
Trong đầu có rất nhiều, rất nhiều cảnh tượng hiện lên.
Sự kiêu ngạo của Hiên Viên Long Nhất khi lần đầu gặp anh, sự đắc ý của Hiên Viên Long Nhất khi gặp lại lần nữa.
Còn có khi ở bên nhau, anh tự cao tự phụ, anh kiêu căng ngang ngược.
Anh còn khá thô lỗ, ít nhất trên giường thì cũng từng dịu dàng.
Nhưng anh cũng có lúc dịu dàng, mặc dù rất ít.
Cô còn nhớ ngày đó tim cô đau không chịu được, anh tìm lấy thuốc giải đưa cho cô tɾong thời gian ngắn nhất.
Cô nhớ anh ôm cô cả một buổi tối, mỗi một nụ hôn, một một cái chạm đều dịu dàng như vậy.
Cô còn nhờ có rất nhiều đêm muộn, anh ôm chặt lấy mình, thân thể to lớn vây chặt lấy cô.
Dịu dàng như vậy, cảm giác an toàn lấp đầy như vậy.
Cô còn nhớ lúc anh đột nhiên xuấthiện, cũng giống như thiên thần vậy.
“Tôi muốn đưa cô ấy đi.”
Nhiều như vậy, nhiều như vậy. Cô càng nhớ rỡ tim cô càng đaụ
Hiên Viên Long Nhất. Hiên Viên Long Nhất.
Cái tên đó, rốt cuộc là từ lúc nào đã khắc sâu vào tim cô như vậy?
Cho dù cô có nỗ lực muốn chống cự đến thế nào, nỗ lực trốn tránh cũng không chống lại được trái tim của mình.
Xúc động tuổi trẻ, cô lần đầu nếm trải mùi vị tình yêu, đã phải lòng Hiên Viên Long Nhất.
Nếu như cảm giác lo lắng vì anh, đau khổ vì anh, không đành lòng vì anh, rơi nước mắt vì anh chính là tình yêụ
Vậy thì cô đã yêu Hiên Viên Long Nhất rồi.
Rõ ràng anh không phải là một người rất tốt, nhưng cô lại yêu anh.
Cô nhớ lại, cặp vợ chồng lúc trước chết trên tay mình, trước khi chết người phụ nữ đó đã nói một câụ
“Sống chung áo, chết chung chỗ.”
Đúng vậy. Sao cô lại không thể yêu Hiên Viên Long Nhất?
Có một người đàn ông chịu chết vì mình, sao cô lại không thể yêụ
“Long Nhất. Long Nhất.” Cảnh tɾong mơ lộn xộn, cảnh hoang tàn khắp nơi.
Trong mơ, cô mơ thấy sư phụ ngắm súng vào Hiên Viên Long Nhất.
Nòng súng lan ra trên ngực Hiên Viên Long Nhất, máu tươi như đóa hồng nở rộ.
“Đừng, đừng..”