Chương 1112
Cô liên tục kêu lên “dừng tay”, nhưng lại không thể ngăn cản được động tác của sư phụ.
Viên đạn liên tục bay về phía ngực Hiên Viên Long Nhất, lồng ngực anh lập tức như nhuộm đỏ.
Cô lo lắng muốn xông qua, lại phát hiện hai chân cô không có chút sức lực nào.
Trong lúc tuyệt vọng như vậy, cô mở mắt ra mới phát hiện bản thân đang ở tɾong mơ.
Cả người ướt đẫm mồ hôi, cô há miệng thở gấp.
Cô ngồi thẳng dậy mới phát hiện bản thân đã trở về Long Đường. Đây là phòng của Hiên Viên Long Nhất.
Hiên Viên Long Nhất.
Anh ấy đâu? Xốc chăn lên vội vàng muốn xuống giường, thuộc hạ Hiên Viên Long Nhất nghe thấy tiếng động liền xông vào, thấy cô đã tỉnh rồi hai người tiến đến gần.
“Cô chủ, cô tỉnh rồi?”
“Tôi…” Quan Mộng Mộng muốn nói gì đó lại phát hiện cổ họng vẫn còn khàn rất khó chịu, mu bàn tay vẫn còn đang truyền dịch.
Giơ tay lên muốn gỡ dây truyền ra, hai người thuộc hạ kịp lúc ngăn lại.
“Cô chủ, cơ thể cô bởi vì mất nước nghiêm trọng nên cần phải nghỉ ngơi. Không thể gỡ cái này ra.”
“Hiên Viên Long Nhất đâu?” Quan Mộng Mộng căn bản không nghe vào tai, giọng nói khàn khàn, mỗi khi nói được một chữ đều rất đau nhưng cô cũng mặc kệ “Nói cho tôi biết, Hiên Viên Long Nhất đâu?”
Một thuộc hạ tinh ý rót ly nước đến đưa cho Quan Mộng Mộng “Cô chủ uống ít nước ấm trước đã, Đường chủ một lát nữa là đến rồi.”
Quan Mộng Mộng vô cùng khát nước, nhận lấy ly nước một hơi uống hết, cảm thấy cổ họng đỡ hơn nhiều, nhìn người thuộc hạ kia “Anh ấy một lát nữa sẽ đến? Anh ấy về rồi? Anh ấy ở Long Đường sao?”
“Vâng.” Thuộc hạ khom người, nhận lấy ly nước trên tay cô rồi lại lót thêm một ly.
“Anh lừa tôi.” Quan Mộng Mộng lắc đầu, cô không tin.
Nếu Hiên Viên Long Nhất đã chịu đến Xám đưa mình ra ngoài thì sao có thể không canh giữ bên cạnh cô chứ?
Trừ phi anh không ở đây, hoặc là, anh đã bị thương vì trốn ra?
Cô trừng lớn mắt, mặc kệ là vì nguyên do nào, đều là kết quả cô không thể chịu nổi.
“Nói cho tôi, anh ấy ở đâu?”
Hai thuộc hạ nhìn nhau, cuối cùng cùng nhau mở lời “Cô chủ, nếu Đường chủ đã nói để chúng tôi chăm sóc tốt cho cô thì cô không thể nào xảy ra chuyện. Nếu không khi Đường chủ quay về, chúng tôi cũng khó giải thích.”
“Gảii thích? Tôi không cần các người giải thích với anh ấy.”
Muốn giải thích thì tự cô giải thích.
Quan Mộng Mộng sốt sắng, cô cũng không biết bản thân mình đã ngủ mấy ngày rồi, cũng không biết rốt cuộc Hiên Viên Long Nhất ra sao rồi.
Nhưng cô biết cô không thể tiếp tục như vậy, cô muốn đi tìm Hiên Viên Long Nhất.
Giơ tay ra rút ống truyền, vừa dùng sức đã gỡ ra được, động tác nhanh đến mức hai người thuộc hạ không kịp ngăn cản.
Máu bị chảy ra, cô muốn xuống giường, hai người thuộc hạ lại gấp gáp, mới muốn ngăn lại trước mặt cô.
Nhưng Mê Điệt Hương đã bị nhốt ba ngày, bây giờ lại nằm trên giường mấy ngày, chân cũng không còn sức.
Mắt thấy cơ thể đã sắp ngã xuống đất. Một người thuộc hạ muốn đưa tay đỡ lấy cô.
Thì lại có một đôi tay còn nhanh hơn anh ta đỡ lấy người cô.
“Bỏ ra..” Quan Mộng Mộng còn chưa nói dứt câu thì đã đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Hiên Viên Long Nhất?
Anh quay lại rồi?
Ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, h0àn toàn không dám tin.
“Long, Long Nhất?”
Là anh sao? Thật sự là anh sao?