Chương 1113
Cô không nhìn nhầm chứ?
Hiên Viên Long Nhất ôm chặt Quan Mộng Mộng, trừng mắt nhìn hai người thuộc hạ “Đi xuống, trông mỗi một người cũng trông không xong, tự mình đến Hình đường nhận phạt đi.”
“Vâng.” Hai người thuộc hạ thấy Hiên Viên Long Nhất xuấthiện, ánh mắt có chút nhưng lập tức khom người, rời đi.
“Long Nhất. Long Nhất…”
Quan Mộng Mộng kích động, giơ tay muốn ôm lấy Hiên Viên Long Nhất, anh lại bắt được tay cô, ngăn cản động tác của cô.
Nhìn ánh mắt không hiểu của cô, anh đưa cô trở về giường.
Xử lý sạch sẽ vết máu trên mu bàn tay, sau đó lại cắm dây truyền lại cho cô.
Ánh mắt Quan Mộng Mộng cũng không chớp một cái, cô dùng tay còn lại không truyền nước nắm chặt lấy tay Hiên Viên Long Nhất, ánh mắt quan sát anh từ trên xuống dưới
Anh thoạt nhìn gầy hơn một chút, trên mặt đã có rất nhiều râụ
Quần áo vẫn là bồ đồ ngày đó lúc anh đến cứu mình.
Còn có ánh mắt anh, có cả tơ máu, xem ra, mấy ngày này anh cũng không tốt chút nào.
Anh…
Tay đưa về phía trước chuyển sang vỗ về trên mặt anh, cảm giác như bị mẩu vụn đâm nhẹ khiến mắt cô khẽ nóng.
Nước mắt lại rơi xuống. Cảm giác xúc động muốn khóc muốn ngừng cũng không ngừng được.
Là anh, thật sự là anh. Anh quay về rồi.
“Khóc cái gì?” Nhìn nước mắt cô, Hiên Viên Long Nhất có chút không đành lòng. Nâng bàn tay có chút vết chai lau đi nước mắt trên mặt Mê Điệt Hương “Dễ khóc nhè như vậy, sao cô lại làm sát thủ được?”
Mê Điệt Hương lắc đầu, một câu muốn phản bác cũng không nói ra được. Chỉ ôm chặt e0 anh.
Vùi gương mặt nhỏ dựa vào trước ngực anh “Long Nhất. Long Nhất.”
Âm thanh khe khẽ, nhẹ nhàng nỉ non tên anh.
Anh về rồi, anh thật sự về rồi.
Anh quay về rồi.
Cảm ơn trời đất.
Quan Mộng Mộng trước giờ không tin thần tin phật, lần đầu tiên cô thấy cảm kích.
Hiên Viên Long Nhất không nói gì, chỉ để mặc cô ôm lấy.
“Anh, sao anh ra được vậy?” Quan Mộng Mộng không tin người đàn ông đó sẽ buông tha Hiên Viên Long Nhất dễ dàng như vậy.
Cô tin tưởng Hiên Viên Long Nhất hẳn là không bị thương. Nhưng, nhưng anh làm sao thoát ra được?
Cho dù anh thoả thuận được nhưng Xám cũng không phải ăn chay.
Ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng như vậy. Không hiểu sao Hiên Viên Long Nhất lại cảm thấy rất thoải mái.
Kéo bàn tay nhỏ của cô xuống, ngáp một cái “Tôi rất mệt. Tôi muốn đi ngủ.”
“…”
“Ngủ cùng tôi đi.”
Hiên Viên Long Nhất nói, mặc kệ phản ứng của Quan Mộng Mộng, cẩn thận ôm cả người cô vào lòng, sau đó ôm lấy cô cùng nhau nằm xuống.
“Tôi mệt rồi.” Đã hai ngày không ngủ rồi, anh thật sự có chút buồn ngủ.
“Hiên Viên Long Nhất…” Quan Mộng Mộng muốn đẩy anh ra, nhưng anh đã nhắm mắt ngủ rồi.
Từ hơi thở ổn định của anh có thể thấy được anh thật sự đã ngủ rồi.
Tất cả những lời muốn hỏi anh, lúc này đều nuốt toàn bộ vào bụng.
Nhìn bóng đen đáy mắt Hiên Viên Long Nhất cũng biết anh cũng đã rất mệt rồi, Quan Mộng Mộng cũng không hỏi nữa.
Thả lỏng cơ thể tiến sát lại trước ngực anh, nhắm mắt lại ngủ.
Một giấc này, Quan Mộng Mộng ngủ rất sâụ
Khi tỉnh lại lần nữa, bên ngoài đã truyền đến tiếng chim hót.
Nhìn thời gian là chín giờ sáng. Dịch truyền trên tay cô, không biết từ lúc nào đã được người ta gỡ ra.
Quay mặt sang thì nhìn thấy vẻ mặt Hiên Viên Long Nhất đang ngủ.