Người Tình Bí Ấn
Chương 1117
⬅ Trước Tiếp ➡

“Tôi chỉ là quá rảnh rỗi, nhàn ċһán. Tôi không hề yêu cô một chút nào.”
Anh nói không yêu, còn cố ý nhấn ma͙nh thêm.
Giống như đang nói rõ với Quan Mộng Mộng là anh thật sự không yêu vậy.
Trong lòng Quan Mộng Mộng phức tạp, đủ loại cảm giác trào dâng, vừa cay đắng vừa chua xót.
“Tại sao?”
Nếu đã không yêu, tại sao phải đi cứu cô? Nếu đã không yêu, tại sao lại lấy mạng anh đổi mạng cô?
Thật sự chỉ là rảnh rỗi sao?
Cô mới không tin như vậy. Nhỡ đâu, sư phụ giết chết anh thì sao?
Chẳng lẽ anh thật sự không sợ chết sao?
Hiên Viên Long Nhất có vẻ như biết được cô muốn hỏi gì đó, làm ra vẻ đương nhiên “Cô cũng không nghĩ thử xem, nhiệm vụ cô thất bại rồi vậy thì mạng của cô cũng chính là của tôi rồi. Nếu mạng của cô đã là của tôi rồi thì sao tôi có thể để người khác lấy mạng cô được chứ?”
Quan Mộng Mộng không phản ứng lại được, nghe thấy giọng điệu đương nhiên của Hiên Viên Long Nhất, cô cắn chặt môi dưới của mình, nơi trái tim vời mới động lòng vừa nãy lúc này đã vỡ tan, sụp đổ.
“Anh không yêu tôi.”
“Cô…” Quả nhiên đàn bà đúng là đàn bà, cứ hở tí là yêu với không yêụ
Hiên Viên Long Nhất càng lúc càng xấu hổ anh cảm thấy nếu như anh còn tiếp tục ở đây thì chắc chắn sẽ có chuyện gì đó anh không muốn phải đối mặt.
Anh khoát tay “Cô. Mấy ngày nay cô cũng mệt rồi, cô nghỉ ngơi cho tốt đi. Tôi còn có việc.”
Mấy ngày trước bởi vì tìm Quan Mộng Mộng mà anh cũng rất mệt, mấy ngày lại không ở nhà, chắc chắn tɾong Long Đường đã dồn rất nhiều việc rồi.
Vứt lại câu này, Hiên Viên Long Nhất rời đi cũng chẳng buồn quay đầu lại.
Để lại Quan Mộng Mộng cả người mệt mỏi ngồi lại bên giường, ngồi ngơ ngẩn nhìn cánh cửa đã đóng chặt lại.
Bởi vì rảnh rỗi? Đây đúng là giống như chuyện Hiên Viên Long Nhất sẽ làm.
Anh không yêu mình.
Tay chân lạnh băng, trái tim co thắt.
Cảm giác đau đớn chua xót đó lại trở lại.
Trong lòng Quan Mộng Mộng rất mờ mịt, vô cùng mờ mịt.
Cô lại tự mình đa tình nữa rồi. Hiên Viên Long Nhất không yêu cô, trước đây không yêu, bây giờ không yêu, có lẽ sau này cũng sẽ không yêụ
Người như anh sao có thể sẽ có tình cảm được?
Anh nói rảnh rỗi thì chắc chắn là do rảnh rỗi thôi.
Nhưng còn cô thì sao? Cô phải làm sao?
Cô đã yêu Hiên Viên Long Nhất rồi. Nhưng Hiên Viên Long Nhất lại không yêu cô.
Trong lòng vừa chua xót vừa đaụ
Thuốc của cô đã được giải rồi, nhưng cô lại cảm thấy loại thuốc đó đã h0àn toàn hoà tan vào xương cốt vào máu cô mất rồi.
Căn bản là không thể giải được nữa rồi.
Hiên Viên Long Nhất có chút bồn chồn không yên.
Anh cũng không thể nói được là vì sao, chỉ là khi nhìn thấy Quan Mộng Mộng dùng ánh mắt như vậy, vẻ mặt chờ đợi như vậy nhìn mình.
Khi hỏi anh có phải có tình cảm gì với cô không, đột nhiên anh lại không dám nhìn thẳng.
Cho cô một lý do mà bản thân mình cũng cảm thấy không tin được.
Thậm chí còn không tiến thêm một bước trả lời câu hỏi của cô, mà ngược lại lại rời đi.
Yêu?
Chậc. Đúng là câu chữ vô vị.
Ai lại ăn no rửng mỡ cả ngày không chuyện gì làm cứ tre0 chữ “yêu” đó bên miệng chứ?
Anh lại chẳng phải con gái…


⬅ Trước Tiếp ➡