Người Tình Bí Ấn
Chương 1118
⬅ Trước Tiếp ➡

Mặt bàn bị người ta gõ hai cái, anh mới định thần lại, lúc này mới phát hiện ra đây là cuộc họp Đường chủ cố định một tuần một lần của Long Đường.
Cuộc họp này khi vẫn còn Hiên Viên Diệu thì chỉ cần ghé qua, mọi người tụ họp một chút, gặp gỡ một chút. Nói một vài chuyện quan trọng.
Đến lượt Đường Diệc Sâm thì giống như họp hành thật vậy, mỗi lần đều phải một hai tiếng đồng hồ mới xong.
Ánh mắt nhìn lên trên, Đường Diệc Sâm ngồi ở phía đầu bàn làm việc thật dài. Tầm mắt anh ấy đúng lúc nhìn thẳng vào anh.
“Đường chủ Ám đường có vẻ như có ý kiến với quyết định vừa rồi của tôi sao? Chi bằng nói thử ý kiến của mình xem sao.”
Hả. Ý kiến? Anh thì có thể có ý kiến gì chứ? Vả lại, lúc nãy Đường Diệc Sâm có nói gì sao?
Trong đầu Hiên Viên Long Nhất long nãy chỉ toàn là Quan Mộng Mộng, căn bản cũng chẳng nghe ra Đường Diệc Sâm nói cái gì.
Lúc này anh ấy lại mở miệng hỏi, đương nhiên là cũng chẳng đáp được.
Ánh mắt những Đường chủ khác cũng đang nhìn trên mặt Hiên Viên Long Nhất, mọi người đều biết Hiên Viên Long Nhất và Đường Diệc Sâm không hợp.
Không biết Hiên Viên Long Nhất lại nghĩ ra được ý kiến gì mới để phản đối Đường Diệc Sâm nữa rồi.
Mấy ngày qua mọi người đều thấy rõ rồi, chỉ cần là lời Đường Diệc Sâm nói thì Hiên Viên Long Nhất sẽ phản đối, không tán thành.
Cho dù là có lợi cho Long Đường, anh cũng thích công kích phản đối. Thật là…
“Tôi không có ý kiến.” Bất ngờ là Hiên Viên Long Nhất lại nói một câu như vậy.
Vừa nói ra câu này, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn Hiên Viên Long Nhất như thể đang nhìn quái vật vậy.
Sao có thể chứ?
“Ồ. Không có ý kiến?” Đường Diệc Sâm khẽ nhếch môi, nụ cười có chút kỳ lạ “Cậu chắc chắn?”
“Đương nhiên.” Hiên Viên Long Nhất vẫn còn đang nghĩ về Quan Mộng Mộng, lúc này mình bỏ đi như vậy có khi nào cô sẽ không vui không?
Nhưng, tại sao cô lại không vui chứ? Chẳng phải anh không yêu cô sao?
“Nếu đã như vậy, bắt đầu từ ngày mai, Ám đường sẽ không nhận tất cả các nhiệm vụ ám sát nữa, bắt đầu từ hôm nay, tôi có chuyện khác giao cho Đường chủ Ám đường.”
“Cái gì?” Hiên Viên Long Nhất lúc này mới phản ứng kịp, vừa rồi Đường Diệc Sâm mới nói cái gì.
“Anh, anh nói cái gì?” Cái gì mà Ám đường không nhận nhiệm vụ ám sát nữa “Tôi phản đối.”
“Vừa nãy rõ ràng cậu đã đồng ý rồi.” Đường Diệc Sâm cố ý như vậy. Tên nhóc, ai bảo lúc họp hành anh lại thất thần.
“Tôi. Tôi căn bản không nghe được anh nói cái gì.” Hiên Viên Long Nhất đứng dậy, dùng sức đạp lên bàn “Tôi không đồng ý.”
“Phản đối vô hiệụ” Đường Diệc Sâm đã tự có cách của mình “Chiều nay tôi có chuyện khác giao cho cậu, Đường chủ Hiên Viên cực khổ chút vậy. Hôm nay như vậy thôi.”
“Tôi không đồng ý.” Hiên Viên Long Nhất xong đến trước mặt Đường Diệc Sâm “Anh dựa vào cái gì mà không để tôi nhận nhiệm vụ ám sát? Khinh thường chúng tôi có đúng không?”
Đường Diệc Sâm khôn nói chuyện, liếc nhìn những người khác tɾong phòng họp.
Mọi người đều biết ý mà rời đi.
Chưa đến hai mươi giây, tɾong phòng họp chỉ còn lại hai anh em Đường Diệc Sâm và Hiên Viên Long Nhất.


⬅ Trước Tiếp ➡