Người Tình Bí Ấn
Chương 1119
⬅ Trước Tiếp ➡

“Ừ. Đúng là tôi xem thường cậu đấy.” Đường Diệc Sâm giang hai tay “Bản thân mình cũng là sát thủ, vậy mà lại để lọt vào tɾong tay tổ chức sát thủ. Lại còn để Long Đường chia lãnh thổ ra bồi thường mới đổi lại đưa anh về được. Cậu thấy cậu có điểm nào để tôi coi trọng không?”
“Tôi…” Hiên Viên Long Nhất không nói nên lời.
Đúng, không sai.
Anh bị nhốt hai ngày, anh cho là quyết định của anh rất đúng đắn. Anh chắc chắn tổ chức Xám sẽ không dám làm gì mình cả.
Dù sao thì cũng là cậu chủ của Long Đường.
Nhưng ai mà ngờ được, sau khi anh rơi vào tɾong Xám, người của Long Đường đầu tiên anh gặp lại chính là Đường Diệc Sâm.
Đường Diệc Sâm đã phải dùng cái giá rất đắt mới đưa được anh về.
Mà trên đường đi ra khỏi tổ chức Xám, Đường Diệc Sâm không hé môi một lời.
Hiên Viên Long Nhất không muốn nhận ơn anh ấy, đương nhiên cũng không thể chủ động nói chuyện với anh ấy.
Nhưng tɾong lòng cũng có chút không phục.
Ai bảo anh ấy lo chuyện bao không đến, đương nhiên người khác sẽ đến.
Anh cũng không quên, chủ nhân bây giờ của Long Đường chính là Đường Diệc Sâm. Anh ấy không đến, chẳng lẽ để Hiên Viên Diệu đến?
Trong lòng thở dài, Hiên Viên Long Nhất vừa quay về Long Đường đã đi tìm Quan Mộng Mộng.
Mà nhìn bộ dạng này của Đường Diệc Sâm chính là muốn tính sổ với mình.
“Đó là chuyện ngoài ý muốn.” Hiên Viên Long Nhất vô cùng không phục “Cho dù anh không đến cứu tôi thì bọn họ cũng không dám làm gì tôi.”
“Vậy à?” Đường Diệc Sâm cũng không phản bác, nghiêng nửa mặt nhìn Hiên Viên Long Nhất “Hiên Viên Long Nhất. Có lẽ, bọn họ không dám làm gì cậu cả. Thế nhưng, cậu cũng đã đói hai ngày rồi, chẳng lẽ còn chưa đủ để nhớ lấy sao?”
“Tôi không cầu xin anh đến cứu tôi.”
“Cậu là anh em của tôi.” Giọng Đường Diệc Sâm rất nhẹ, rất thật, nhưng lại khiến Hiên Viên Long Nhất rất kinh ngạc.
Anh ấy không nói anh là người của Long Đường, mà anh ấy nói, anh là anh em của tôi.
“Tôi không thể nào thấy anh em tôi xảy ra chuyện mà mặc kệ.” Khi Đường Diệc Sâm nói câu này cuối cùng cũng đứng dậy. Dáng người anh ấy cao lớn tương đồng với Hiên Viên Long Nhất, đứng trước mặt anh, hai người xem như thế lực cũng như nhaụ
Chỉ là khí thế Đường Diệc Sâm so với Hiên Viên Long Nhất thì ma͙nh hơn chút.
“Nhưng, cậu cũng là người của Long Đường, cậu khiến Long Đường phải chịu tổn thất lớn như vậy, chẳng lẽ cậu không muốn chịu trách nhiệm?”
Hiên Viên Long Nhất không nói chuyện, vì để đưa anh ra ngoài, mà cuối cùng Đường Diệc Sâm phải dùng tất cả thành quả nghiên cứu của Minh Đường để trao đổi với tổ chức Xám.
Phải biết là Minh Đường là chi nhánh của Long Đường chuyên nghiên cứu các sản phẩm về thuốc.
Tất cả loại thuốc đều phải mất mười mấy năm, thậm chí là mấy chục năm mới có thể nghiên cứu ra được
Nhưng Đường Diệc Sâm lại dùng thành quả không thể nào đong đo bằng tiền như thế để đổi lấy bình an của canh…
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm, vì vậy tôi yêu cầu giữ lại Ám đường.”
“Không cần nữa.” Đường Diệc Sâm đã muốn thu xếp Ám đường từ lâu rồi “Ám đường nhập vào Minh đường. Từ nay về sau, cậu và Hiên Viên Phượng Tây, hai người cùng nhau quản lý. Tôi cho cậu thời gian nửa năm để bù đắp lại tổn thất của Long Đường.
“Nửa năm?”
“Có ý kiến gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡