Chương 1124
Mẹ Nguyệt Bạn nhỏ Long Nhất à. Có một câu là khoe ân ái, chết càng sớm. Ý gì cậu hiểu chứ?
Long Thiếu Tôi chỉ biết là, nếu như bà không cho chúng tôi ân ái thì bà chết càng sớm.
Mẹ Nguyệt @%...&#&… Tôi quyết định. Khụ. Để bảo bối Mộng bỏ nhà ra đi.
Long Thiếu Bà dám. Tôi đá bà ra ngoài không gian làm bạn với giáo sư đấy.
Mẹ Nguyệt A? Vậy bây giờ tôi để bảo bối Mộng đi nhé.
Long Thiếu Lúc nãy tôi nói nhầm rồi, nếu bà dám tôi sẽ ném bà đến Thái Bình Dương kiếm tiền.
Mẹ Nguyệt Vô lương tâm, nam chủ dám đe dọa tác giả. Tôi muốn nói, muốn bỏ hổ, muốn bỏ ngang, muốn muốn muốn…
Khúc sau là tiếng vọng lại. Mẹ Nguyệt đã bị ném vào Thái Bình Dương, không cần thương tiếc tôi….
Bọn họ như thế này, có phải là rất tình cảm không?
“Đúng vậy. Cực kỳ tình cảm.” Chậm rãi bôi thuốc mỡ lên chỗ bị sưng tấy đỏ ửng của cô, tɾong lòng Hiên Viên Long thực sự cảm thấy có chút áy náy.
Ngày hôm qua, anh hung hãn quá, "Cứ động tới em là anh không thể kìm nén được."
Nhịp tim của Quan Mộng Mộng lại càng tăng nhanh.
Có ý gì vậy?
Anh vì cô mà không thể nào kìm nén được, chẳng lẽ tɾong lòng anh, cô là người đặc biệt sao?
Cô không dám tin, không dám đoán như thế, nhưng tɾong lòng không nhịn được chờ mong.
Cẩn thận suy nghĩ, Hiên Viên Long đối xử với cô thật sự không giống như những người khác. Vậy thì, liệu có phải với anh, cô chính là cái người đặc biệt không giống những người bình thường khác đó không?
Hiên Viên Long không để ý đến sắc mặt của Quan Mộng Mộng, chăm chú bôi thuốc cho cô, anh từ từ kéo cô từ trên giường ngồi dậy "Xong rồi. Hôm qua là anh không tốt, anh mất khống chế. Nhưng hết cách rồi, em ngọt như vậy, anh không nhịn được."
Mặt của Quan Mộng Mộng lại đỏ bừng lên, những lời anh vừa nói ái muội quá, khiến cô có chút xấu hổ.
Nhưng tɾong lòng cô lại kích động nhảy cẫng lên, cái loại tâm tình thấp thỏm xoắn xuýt này thực sự khiến cô không biết phải làm sao.
Ra đi, thì cô không nỡ buông tay, mà ở lại thì còn vướng bận.
Nhìn Hiên Viên Long nhẹ nhàng bôi thuốc và mặc quần áo cho mình, cô đột nhiên phát hiện mình thực sự không thể rời đi nổi.
Cho dù anh ấy không yêu cô, nhưng chỉ cần đôi khi anh vô tình đối tốt với cô, dịu dàng với cô là cô lập tức nguyện ý đắm chìm tɾong đó, coi đó là một giấc mộng đẹp đẽ.
Còn về tương lai thế nào, cô cũng không muốn nghĩ nữa.
Quan Mộng Mộng, cô hèn nhát thật đấy.
Không giống cô chút nào, cô vốn là một sát thủ, thế mà bây giờ lại ở đây lo lắng thấp thỏm đến mức không dám đối mặt với tương lai.
Ai biết được mai này chuyện gì sẽ xảy ra, có lẽ cả đời cứ như thế này, ở cùng một chỗ với Hiên Viên Long, xem ra cũng không có chuyện gì không tốt cả.
Cả đời, cô có thể cùng anh cả đời sao?
Nếu đến một ngày, anh yêu người phụ nữ khác thì sao?
Nếu đến một ngày, anh muốn kết hôn với người phụ nữ khác thì sao?
Cô có thể cứ ở bên anh ấy như bây giờ được không?
Không. Không thể nào. Quan Mộng Mộng biết rất rõ điều này, cô chỉ cần nghĩ đến có một người phụ nữ khác bên cạnh Hiên Viên Long, lập tức sẽ cảm thấy máu nóng phun trào, hô hấp đình trệ.
Nhìn về phía Hiên Viên Long, sắc mặt của cô bỗng chốc trở nên tái nhợt.