Người Tình Bí Ấn
Chương 1125
⬅ Trước Tiếp ➡

"Sao vậy? Vẫn không thoải mái sao?" Hiên Viên Long nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, tɾong mắt hiện lên vẻ lo lắng, "Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ kiềm chế lại."
Mặc dù không cố ý, nhưng làm cô bị thương, anh vẫn cảm thấy xót xa.
Quan Mộng Mộng nhìn anh đầy nghi ngờ, anh ấy mà cũng dám nhắc đến kiềm chế sao?
Đùa cái quái gì vậy?
Nhưng Hiên Viên Long thực sự rất nghiêm túc, "Lần sau anh nhất định sẽ kiềm chế lại."
Nhìn thấy sắc mặt của Quan Mộng Mộng vẫn còn kém, anh thở dài, "Thôi bỏ đi, nhìn em vẫn còn khó chịu như vậy, em nên nghỉ ngơi trước đi. Việc kia ngày mai làm cũng được."
“Em không sao.” Mặc dù không biết Hiên Viên Long đang nói về việc gì, nhưng Quan Mộng Mộng chắc chắn rằng anh không định tiếp tục ở lại căn phòng này nữa.
Nếu cứ đoán mò lung tung tâm Viên Long, cô sẽ phát điên mất.
Thay vì điều đó, tốt hơn hết là nên đi cùng Hiên Viên xem xem rốt cuộc anh có chuyện gì muốn cô làm.
... ... ... ...
Lúc Quan Mộng Mộng đi the0 Hiên Viên Long vào văn phòng tổng bộ Long Đường, cô mới hiểu được, anh nói có việc cần làm là chỉ việc gì.
“Cái này, cái này, cái này.” Hiên Viên Long chỉ vào ba đống tài liệu chất cao như núi ở trước mặt, “Tất cả những thứ này hôm nay anh phải xem hết, em ở bên cạnh hỗ trợ anh."
Quan Mộng Mộng nhìn chằm chằm ba đống tài liệu, "Hôm nay phải xem xong?"
Phát điên gì vậy?
Hơn nữa, không phải Hiên Viên Long là một sát thủ sao?
Tại sao lại phải xem tài liệu này? Mà cô ...
“Em không xem.” Cô mới chỉ được đào tạo làm sát thủ, những cái tài liệu làm ăn buôn bán này, cô chỉ biết sơ sơ mà thôi.
“Anh dạy em.” Hiên Viên Long kéo cô ngồi lên đùi, “Lại đây.”
"Viên Long." Cái chỗ đó của Quan Mộng Mộng vẫn còn hơi tê dại, không thoải mái. Trực giác của cô mách bảo cứ ngồi trên đùi Hiên Viên Long như thế này rất kỳ quái.
“Làm sao vậy?” Hiên Viên Long nhìn thấy vẻ mặt ngượng nghịu của cô, anh đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó. Hồi đi học anh toàn học nhảy lớp, 17 tuổi đã tốt nghiệp đại học. Nhưng ...
"Anh còn chưa hỏi năm nay em bao nhiêu tuổi?"
Quan Mộng Mộng nhìn rất nhỏ, có lẽ còn chưa học đại học?
“Mười tám tuổi rưỡi.” Câu trả lời của Quan Mộng Mộng khiến Hiên Viên Long sửng sốt, “Em. Em cũng trưởng thành rồi?
“Nhìn em nhỏ tuổi lắm à?” tɾong lòng Quan Mộng Mộng có chút vui mừng, bởi vì đã là con gái ai chả thích mình trẻ hơn tuổi cơ chứ.
“Không phải, anh cứ nghĩ em chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi thôi.” Hiên Viên Long vẫn còn chưa hết kinh ngạc “Vậy, em đã học đại học chưa?"
Quan Mộng Mộng lắc đầu, tɾong tổ chức Xám có đủ loại giáo viên, những người đó sẽ đào tạo cho họ đủ các thể loại kỹ năng khác nhau, nhưng mà hỏi cô đã học đại học chưa, đương nhiên là chưa rồi.
Tổ chức thà để bọn họ làm thêm nhiều nhiệm vụ và trải qua nhiều huấn luyện đào tạo còn hơn.
“Có muốn học đại học không?” Hiên Viên Long đưa tay ra ôm lấy cơ thể Quan Mộng Mộng, “Nếu em muốn học đại học, anh có thể cho người sắp xếp giúp em?”
“Em có thể học không?” Mặc dù Quan Mộng Mộng không cho rằng nhất định cần phải học đại học, nhưng cô luôn mong muốn được trải nghiệm cuộc sống như một người bình thường.
"Tất nhiên là được rồi."
Hiên Viên Long muốn là làm, ngay lập tức gọi đïện cho mấy tên đàn em, bảo họ tìm trường đại học.


⬅ Trước Tiếp ➡