Chương 1146
Bất thình lình bị Lý Đan Kỳ ói ra đầy người.
Sắc mặt thoáng chốc tối sầm.
Tốt, rất tốt, từ lúc anh biết mùi vị đàn bà tới giờ, chưa từng có người đàn bà nào dám nôn trước mặt anh chứ đừng nói tới nôn lên người anh thế này.
Cô hầu gái này cũng thật lợi hại.
Tưởng Hiên Viên Diệu anh là ai? Muốn đàn bà thế nào mà không được?
Kể cả Tả Phán Tinh năm đó anh không có được thì cũng không dám vô lễ như thế trước mặt anh.
Một tay chống người lên, nhìn chằm chằm cô hầu gái dưới thân, tɾong mắt lạnh lẽo như băng "Cô tên gì?"
Lý Đan Kỳ sợ hết hồn rồi, lúc này không dám nói tiếng nào. Cả người run lên không khác gì lá vàng trước gió.
Trước ngực là đám hỗn hợp vừa bị cô phun ra, nhìn thấy lại càng muôn phần buồn nôn, nhưng mà có cho tiền cô cũng không dám đẩy Hiên Viên Diệu ra mà đi thu dọn.
"Cậu chủ, tôi, tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâụTôi..."
Hiên Viên Diệu tạm thời bỏ qua bãi nôn trên ngực mình, nhe0 mắt nguy hiểm nhìn cô hầu gái trước mắt hỏi "Tên cô là gì?"
"Tôi, tôi..."
Lý Đan Kỳ bị dọa sợ, lại nhìn ánh mắt giết người của Hiên Viên Diệu, tɾong đó rõ ràng có sát khí, làm cô chịu không nổi nữa. Đầu nặng̝ trĩu, nghiêng mặt sang bên, ngất xỉụ
Nhìn cô hầu gái đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường , Hiên Viên Diệu cười lạnh, cô gái chết tiệt này. Cô chết chắc rồi.
Nửa tiếng sau, Hiên Viên Diệu cả người đã sạch sẽ, khoan khoái ngồi tɾong phòng làm việc.
Trước mặt bày tập tài liệu của Yuki, cũng chính là cuộc đời của cô hầu gái kia.
Vậy mà lại là con gái Thím Lý sao?
Hai năm nay Hiên Viên Diệu nhiều việc, nhất thời quên mất việc này.
Con gái phản đồ. Thú vị, rất thú vị.
Lý Đan Kỳ? Tên tiếng anh là YUKI?
Khóe môi cong lên mang the0 hơi lạnh, nhìn ảnh chụp bảy ra trước mắt. Trên gương mặt thuần khiết lộ ra nét hồn nhiên, mặc một bộ đồng phục học sinh, thoạt nhìn trẻ trung và thật ngây ngô.
Cũng có nét mê người...
Con mắt khép hờ, không nhìn thấy được suy nghĩ tɾong anh. Chỉ là tɾong mắt lại để lộ ra tia quỷ quyệt, làm cho A Hổ cùng A Long đứng bên cạnh đồng thời rùng mình một cái.
Cậu chủ bọn họ như thế này là lại muốn gây náo loạn rồi.
Ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, Hiên Viên Diệu đã có kế hoạch.
Nhìn hai thuộc hạ của mình nói "Các cậu, đi làm một việc."
Hai người nghe Hiên Viên Diệu dặn dò xong thì tròn mắt kinh ngạc, nhưng rất nhanh nhận lệnh đi ra.
Hiên Viên Diệu đứng dậy, bước về phòng mình.
Ga giường đã được thay mới. Cái người vừa phá hoại hứng thú của anh kia cũng bị người ném vào tɾong phòng tắm.
Bước chân chậm rãi vào phòng tắm, Lý Đan Kỳ sợ tới mức hôn mê bất tỉnh, lúc này đang ngâm tɾong nước ấm cũng không có dấu hiệu tỉnh lại. Mắt nhắm chặt lông mày nhăn thành một nhúm, rõ ràng tɾong cơn mê vẫn đang lo lắng hãi hùng.
Sợ?
Biết sợ là tốt, chỉ sợ cô không biết sợ.
Hiên Viên Diệu mở chốt rút nước tɾong bồn tắm sau đó lại mở vòi nước lạnh xối lên người Lý Đan Kỳ. Nước lạnh như băng gọi Lý Đan Kỳ tỉnh lại. Cả người cô run rẩy, hàng lông mi dính đầy bọt nước mở lớn.
Nước lạnh xối trên mặt cô, nhất thời cô không nhận ra được bản thân đang ở chỗ nào.