Người Tình Bí Ấn
Chương 1147
⬅ Trước Tiếp ➡

Mãi đến khi nhìn thấy gương mặt yêu nghiệt của Hiên Viên Diệu cô mới bừng tỉnh, không chút nghĩ ngợi đứng bật dậy. không ngời dưới chân trơn trượt, cô té.
Cả người cô nặng̝ nề ngã vào bồn tắm, gáy đập vào thành bồn đau nhói, cô bị đau cả người cuộn lại.
Đúng là đồ ngốc.
Trong lòng Hiên Viên Diệu cảm thán. Khinh thường tɾong mắt lại nhiều thêm vài phần thế nhưng trên mặt lại không biểu lộ ra chút gì.
Tắt vòi nước, nhìn Lý Đan Kỳ bị xối nước lạnh mà cả người run rẩy, anh đột nhiên nghiêng người, nhích gần lại phía Lý Đan Kỳ.
"Tỉnh rồi?"
Lý Đan Kỳ bị nước lạnh xối khắp người như thế, sớm đã tỉnh.
Lại nhìn thấy gương mặt yêu nghiệt của Hiên Viên Diệu, nhớ tới chuyện trước khi mình ngất đi. Sắc mặt lại lần nữa trắng bệch.
Cô tới nơi này đã hai năm, tuy rằng không biết cụ thể Hiên Viên Diệu làm cái gì nhưng chỉ nhìn người làm ở đây, quy củ nghiêm khắc lại cực nhiềụ Còn có hai người đi the0 bên cạnh Hiên Viên Diệu mặt lúc nào cũng đằng đằng sát khí.
Cô cũng đoán được Hiên Viên Diệu chẳng phải người tốt làn gì.
Bây giờ hay rồi, cô đắc tội Hiên Viên Diệu, chỉ sợ anh ta sẽ không bỏ qua cho mình đâụ
Trong lòng sợ hãi, thân thể lại càng run rẩy. Một nửa là, một nửa là sợ.
Cái bộ dạng này là thứ Hiên Viên Diệu cực kỳ ngứa mắt.
Nếu là lúc khác chắc chắn cô đã bị anh đá đi từ lâu rồi.
lại có chút hứng thú rồi đây. Vớt Lý Đan Kỳ từ tɾong bồn tắm ra, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo trên da thịt cô.
Cong môi cười lạnh, tɾong mắt cũng tỏa hơi lạnh lẽo "Cô sợ tôi?"
"Cậu, cậu chủ, ban nãy tôi thật sự không cố ý. Thực xin lỗi anh, anh thả tôi đi được không?"
Lấy mặt mũi, gia thế của Hiên Viên Diệu, muốn loại con gái nào mà không có? Việc gì cứ phải trêu đùa cô như vậy?
"Thả cô?" Hiên Viên Diệu nở nụ cười, nhìn cả người cô đang bị lạnh đến phát run, rốt cuộc đại phát từ bi, mở vời nước nóng để nước chảy xuống người cô.
Cả người Lý Đan Kỳ lại run lên, da gà da vịt tranh nhau nổi dậy.
Chợt lạnh chợt nóng, tuy rằng so với nước lạnh thì tốt hơn nhiều nhưng vẫn khiến người ta khó chịu đấy.
Lý Đan Kỳ chỉ cảm thấy cơ thể lúc nóng lúc lạnh, càng lúc càng không thoải mái.
Cô đành phải cầu xin tha thứ "Cậu chủ, cậu tha cho tôi, lần sau tôi không dám nữa."
" Không dám cái gì?" Hiên Viên Diệu cũng không phải người thiện lành gì, cố ý đòi Lý Đan Kỳ cho ra một đáp án.
Giọng nói âm trầm của anh khiến cả người Lý Đan Kỳ lại run ma͙nh hơn nữa "Về sau tôi không dám mạo phạm cậu chủ nữa, xin cậu tha cho."
Mạo phạm?
Đúng là mạo phạm.
Hiên Viên Diệu cười lạnh, tắt vòi nước lùi ra sau hai bước, nhìn Lý Đan Kỳ với bộ dạng quần áo nửa mở nửa khép, đáng thương vô cùng.
"Cho cô mười phút, chỉnh đốn bản thân xong đi ra ngoài."
Ném lại một câu này xong thì anh xoay người đi ra khỏi phòng tắm.
Mười phút? Chỉnh đốn bản thân?
Cậu chủ muốn gì vậy? Lý Đan Kỳ không biết, cũng không dám chậm trễ, cuống cuồng chỉnh đốn lại bản thân cho gọn gàng sạch sẽ.
Quần áo trên người không thể mặc tiếp, lia khắp phòng tắm cũng chỉ tìm được mỗi cái áo ch0àng tắm là có thể mặc được, ch0àng lên người.
Chắc chắn đây là đồ mới nha, Lý Đan Kỳ chịu trách nhiệm quét dọn ở đây đương nhiên biết rõ.


⬅ Trước Tiếp ➡