Người Tình Bí Ấn
Chương 1152
⬅ Trước Tiếp ➡

Cũng giống như trước kia, Lý Đan Kỳ vẫn không biết phản phản ứng ra sao. Động trác trúc trắc vô cùng, chỉ có thể để mặc cho Hiên Viên Diệu hôn cũng không hề biết đáp lại thế nào.
Hiên Viên Diệu cũng không giận, ngậm lấy môi cô, từ từ vươn đầu lưỡi vào tɾong nhấm nháp tinh tế.
Lý Đan Kỳ không có kinh nghiệm gì chỉ cảm thấy bị anh hôn đến mức toàn thân không còn thuộc về chính mình nữa.
Nụ hôn chấm dứt, cả người Lý Đan Kỳ cứng đờ trên mặt có hai rặng mây hồng, tròng mắt mông lung nhiễm thủy quang.
Cô nhìn Hiên Viên Diệu kinh ngạc, không biết phải làm sao.
Hiên Viên Diệu cũng không vội vàng, đưa tay vuốt ve bờ môi cô nhìn cánh môi màu hồng phấn, ngón tay duỗi ra mơn trớn từng chút một.
"Rất ngọt."
"..." Cái gì rất ngọt? Lý Đan Kỳ không biết, cũng không hiểụ Hiên Viên Diệu lại lần nữa ôm lấy cả người cô, bế cô đến bên giường.
Cả người bị thả xuống giường, bàn tay anh đang mơn trớn trên từng tấc da thịt cô.
Tiếp the0 sẽ phát sinh loại chuyện gì, Lý Đan Kỳ đã ở bên cạnh anh hai năm, đương nhiên biết rõ.
Nhưng mà, biết rõ với có chuẩn bị tinh thần trước là hai chuyện khác nhaụ
Lúc hai bàn tay kia ôm lấy nơi đẫy đà của mình cô vẫn không kìm được mà nôn ra.
Hiên Viên Diệu đen mặt, sắc mặt cực kì khó coi.
Rất tốt, cô gái đáng chết này lại lần thứ hai nôn trước mặt anh.
Phẫn nộ tɾong lòng khiến anh chỉ muốn đá văng cô gái trước mắt này ra. Có điều suy nghĩ này chỉ xẹt qua tɾong chớp mắt.
Nhìn gương mặt áy này không biết làm thế nào của Lý Đan Kỳ anh lại mềm giọng "Không quen để anh chạm vào sao?"
Lý Đan Kỳ hơi sợ, sâu thẳm tɾong lòng vẫn còn nhớ tới gương mặt khó coi của Hiên Viên Diệu ngày đó, lần này cô không lăn ra ngất nhưng cả người vẫn không nhịn được mà run rẩy.
Cô cũng không biết là có chuyện gì xảy ra nữa, dù sao chỉ cần Hiên Viên Diệu đụng vào cô là cô lại thấy buồn nôn.
"Xin lỗi." Cô vội vàng xin lỗi "Tôi không cố ý."
"Anh biết." Hiên Viên Diệu cười cực kỳ sáng lạn, chính bởi vì không cố ý nên mới càng đáng hận.
Khoát tay, không để ý tới vết bẩn trên người mình "Em nghỉ ngơi đi, tôi đi tắm."
Đứng lên lại nhìn thấy sự sợ hãi tɾong mắt Lý Đan Kỳ, anh ta hiệu cô không cần khẩn trương "Thả lỏng đi, anh biết rõ em hồi hộp khẩn trương, anh đợi em."
"Cậu chủ?" Cậu chủ thế này thật sự quá tốt.
...
Sáng hôm sau lúc Lý Đan Kỳ thức dậy, nhìn thấy Hiên Viên Diệu đang ngồi trước bàn ăn, trông thấy cô đi tới thì mỉm cười vui vẻ.
"Ngồi đi."
Lý Đan Kỳ nhìn anh, trực giác vẫn nhớ tới thân phận hầu gái của mình "Tôi, tôi vào ßếp..."
"Ngồi xuống." Giọng nói của Hiên Viên Diệu không cho phép cô cự tuyệt, nhất định muốn cô ngồi ăn cơm cùng anh.
Lý Đan Kỳ tuy rằng vẫn còn hơi sợ anh nhưng vẫn ngồi xuống.
Bữa sáng rất phong phú nhưng Lý Đan Kỳ lại không có chút khẩu vị nào. Cô không biết rốt cuộc Hiên Viên Diệu đang nghĩ gì.
Trong lòng cô thấp thỏm không yên. Từ khi ba mẹ mất đi cô vẫn luôn có cảm giác bất an.
Loại cảm giác này bị cô đè ép rất sâu tɾong lòng nhưng vẫn cứ nhân lúc cô không chú ý mà thoát ra.
Cô cũng chẳng tin Hiên Viên Diệu thật sự thích mình, cô có thể cảm giác được anh hình như có mục đích gì đó.


⬅ Trước Tiếp ➡