Người Tình Bí Ấn
Chương 1153
⬅ Trước Tiếp ➡

Cảm giác mơ hồ tɾong lòng này làm cho cô mỗi lần đối diện với Hiên Viên Diệu luôn có thêm vài phần đề phòng.
Hiên Viên Diệu biết rõ cô không tin mình, cũng không vội vàng. Nhìn cô ăn sáng xong thì anh cũng cùng đứng dậy.
"Anh đưa em đi học."
"Không, không cần, tôi tự đi được." Lý Đan Kỳ cấp bách thật sự, Hiên Viên Diệu muốn gì đây?
"Sao thế? Không thích tôi đưa em đi?"
"Không phải." Lý Đan Kỳ lắc đầu "Cậu chủ Anh bận rộn nhiều việc, anh cứ đi làm việc của mình đi tôi tự đi được."
Lúc trước Hiên Viên Diệu thu xếp người đưa cô đi học, cô cũng từ chối.
Cô không thích để bản thân quá khiến người ta chú ý. Thế nên vẫn luôn đi xe bus đến trường. Dù sao chỗ này cũng không cách xa trường học lắm.
"Không được từ chối anh." Hiên Viên Diệu cực kỳ bá đạo, mặc kệ Lý Đan Kỳ đồng ý không đồng ý anh cũng đã quyết định hết thảy rồi.
Ngày hôm nay vẫn là Hiên Viên Diệu đưa Lý Đan Kỳ đến trường học.
Tới lúc tan học Lý Đan Kỳ phát hiện Hiên Viên Diệu thế mà lại tự đến đón mình về.
Dáng người anh cao ráo, đẹp trai hơn người, cho dù là người phương Đông thì vẫn cứ khiến cho cổng trường giờ tan học vốn đã nhốn nháo lại càng náo động.
Lý Đan Kỳ xấu hổ cực kỳ, lúc sáng cô vì sợ bị mọi người chú ý nên bắt Hiên Viên Diệu dừng cách trường học một đoạn rồi tự đi vào. Nhưng cô không thể tưởng tượng nổi, lần này Hiên Viên Diệu lại trực tiếp đỗ xe ngay trước cổng trường luôn?
Càng khoa trương hơn nữa là anh còn ôm trên tay một đó hồng siêu to khổng lồ.
Lý Đan Kỳ muốn giả bộ không nhìn thấy anh rẽ sang hướng khác, thế nhưng mà Hiên Viên Diệu đã nhìn thấy cô đang đi tới chỗ cô rồi.
Lý Đan Kỳ không còn chỗ nào để trốn đành đứng ngây ra nhìn Hiên Viên Diệu đi tới.
Đưa bó hồng trên tay cho cô "Tặng em."
"Cậu chủ?"
Mọi người xung quanh nhìn bọn họ chăm chú, ngẫu nhiên còn có tiếng nam sinh nào đó đi qua huýt sáo, khiến cho Lý Đan Kỳ càng lúng túng hơn "Sao an lại đến đây?"
"Nhớ em nên tới." Hiên Viên Diệu nở nụ cười, xung quanh lại vang lên tiếng nữ xinh re0 lên hâm mộ.
Anh bước lại gần sát Lý Đan Kỳ thì thầm "Em có thể đừng gọi tôi là cậu chủ nữa được không?"
"Cậu chủ..." Lý Đan Kỳ lúng túng, không gọi cậu chủ thì gọi là gì bây giờ?
"Đã bảo không cho gọi cậu chủ em vẫn còn gọi nữa?" Hiên Viên Diệu ra vẻ không vui nói, nhìn Lý Đan Kỳ thẹn thùng không biết làm thế nào cho phải, anh duỗi tay kéo lấy tay cô.
" Đi thôi. Phạt em vì vừa nãy gọi anh là cậu chủ, thời gian sau đây của em đều là của anh."
"Cậu chủ?" Lý Đan Kỳ suốt ruột không biết làm sao nhưng cũng đã bị Hiên Viên Diệu kéo lên xe rồi.
Trên đường đi đương nhiên nhận được cực nhiều ánh mắt hâm mộ.
The0 Hiên Viên Diệu lên xe tɾong lòng cô mơ hồ không thoải mái.
"Cậu chủ." Lý Đan Kỳ thật sự muốn nghiêm túc học tập, cô không hy vọng bản thân trở thành người nổi tiếng, càng không muốn chơi trội khoe khoang "Ngày mai anh có thể không tới đón tôi nữa được không?"
"Vì sao?"
Hiên Viên Diệu tỏ vẻ khó hiểụ
"Anh làm thế này khiến tôi rất bối rối." Lý Đan Kỳ nói thẳng, nói xong lại sợ Hiên Viên Diệu nổi giận, nhìn một bên mặt anh chăm chú cô phát hiện anh cũng không có vẻ tức giận, cô nhỏ giọng nói.


⬅ Trước Tiếp ➡