Người Tình Bí Ấn
Chương 1184
⬅ Trước Tiếp ➡

Lý Đan Kỳ liều mạng lắc đầu, hốc mắt ửng hồng cực kỳ chua xót, tưởng chừng như có gì đó sắp trào ra nhưng lại cố gắng nuốt lại.
Hiên Viên Diệu nắm lấy tay cô "Sao hả? Lưỡi bị mèo cắn mất rồi à? Không để ý thật sao?"
Lý Đan Kỳ lắc đầu, sự cảm động tɾong lòng càng nhiều hơn "Em để ý, em rất để ý."
Cổ tay mảnh khảnh ôm Hiên Viên Diệu thật chặt, giọng nói nghẹn ngào "Em rất để ý. Em không muốn anh đi gặp người phụ nữ khác, không muốn anh ở bên cô ta."
"Nhưng mà, nhưng mà em rất lo lắng. Anh giỏi giang như vậy còn em lại tồi tệ thế này. Vẻ bề ngoài cũng chẳng đẹp đẽ gì, dáng người cũng chẳng ra làm sao. Thậm chí, thậm chí còn có một đống chuyện rắc rối. Diệụ Thật ra em rất sợ, sợ anh sẽ ghét bỏ em. Em..."
"Đúng là cô gái ngốc." Hiên Viên Diệu thở dài. Đôi mắt hẹp dài kia hiện lên vài phần yêu chiều bất lực.
"Nếu anh cần một người phụ nữ dáng đẹp mặt xinh thì tiện tay cũng có thể túm được một đống. Nhưng tất cả những gì anh thích là em, chỉ một mình em thôi Lý Đan Kỳ."
"Diệụ.."
"Có điềụ.." Hiên Viên Diệu kéo cánh tay của cô vẫn ôm mình ra, người lui về phía sau một bước rồi đánh giá Lý Đan Kỳ một lượt từ trên xuống dưới.
"Mấy câu em nói vừa rồi cũng đúng."
"Cái gì cơ?"
"Mặt cũng không xinh, dáng cũng chẳng đẹp lắm."
Mặt của Lý Đan Kỳ, từ trán lên đến cổ lập tức đỏ ửng lên. Chỉ cảm thấy máu không ngừng xộc thẳng lên đỉnh đầu, cô xấu hổ nhìn Hiên Viên Diệu, cuối cùng bực bội giậm chân.
"Anh, anh bắt nạt người ta." Chỉ cần là phụ nữ thì chẳng ai thích người yêu của mình nói như thế về mình.
"Sao anh lại bắt nạt em chứ? Chẳng lẽ anh nói sai hay sao?"
"Không sai, anh nói đúng hết, đã thế thì anh đi tìm mấy người dáng đẹp mặt xinh đó đi." Lý Đan Kỳ bị anh chọc tức, giận dỗi lướt qua anh đi thẳng ra ngoài.
Hiên Viên Diệu kéo cô lại, ôm cô mang vào tɾong ngực "Chậc chậc, anh lại không biết em xấu tính như vậy đấy. Nghe người ta nói chuyện cũng chỉ nghe một nửa. Chẳng phải lúc này anh đã nói rồi sao? Anh không thích phụ nữ dáng đẹp mặt xinh, anh chỉ thích em thôi."
Thấy cô đứng im ở đó, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn nổi giận đùng đùng. Anh cũng không thấy bực, trực tiếp đưa tay ra xoa ngực cô.
"Đúng là có hơi nhỏ. Là lỗi của anh. Lần sau anh sẽ nắn bóp mấy lần nữa, bảo đảm sẽ to ra."
"..." Lý Đan Kỳ xấu hổ chết đi được, một chữ cũng không nói nên lời.
Nhưng Hiên Viên Diệu lại cực kỳ nghiêm túc, ôm cô lên giường, bắt đầu cởi quần áo của cô ra. Anh muốn sử dụng͟͟ sức ma͙nh thể chất để làm cho nơi nào đó trên cơ thể cô lớn thêm một chút.
"Diệụ.." Đã lâu rồi Lý Đan Kỳ không ân ái với anh, tɾong lòng cũng rất chờ mong.
Cô yêu anh như thế, mong muốn giao hết tất cả cho anh.
Nhưng bây giờ cô còn phải trả thù cho ba mẹ mình.
Thậm chí cô còn không biết liệu cô có thể sống sót trở về hay không. Vì thế nên mỗi ngày được ở bên Hiên Viên Diệu đều trở nên đáng quý đến thế.
Ôm cổ anh, chủ động dâng tặng anh đôi môi mình.
Nhưng Hiên Viên Diệu chỉ hôn nhẹ lên môi cô rồi lui ra saụ Anh không vội nuốt lấy mà chậm rãi cởi quần áo của cô ra, từng chút từng chút một, ngắm nhìn từng tấc da thịt trên cơ thể cô lộ ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡