Người Tình Bí Ấn
Chương 1185
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng lúc nhìn thấy những vết thương nhàn nhạt trên người cô thì cuối cùng sắc mặt anh lại có hơi thay đổi.
Làn da mịn màng không tì vết của cô lúc này xuấthiện một vết bầm tím, cả vết thâm đen.
Cánh tay, bả vai và trên bụng đều có.
Anh nhe0rất nhiều vết sẹo, đặc biệt là vùng e0 còn có một vết sẹo rất lớn.
Mấy ngày nay, hôm nào lúc anh quay về, cô cũng đều đi ngủ rồi. Đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy những vết sẹo này trên người cô. Bàn tay anh chạm nhẹ một cái khiến Lý Đan Kỳ hơi rụt người lại kêu lên “Á, đau ”
“Đau lắm sao?” Con ngươi tɾong mắt Hiên Viên Long hơi nhe0 lại, một tia sáng vội vụt qua đáy mắt anh.
“Ừm, đau lắm.”
“Đan Kỳ.” Hiên Viên Diệu xoa nhẹ vết sẹo trên lưng cô, nhẹ nhàng nói “Hay là, đừng báo thù nữa. Để anh giúp em.”
“Không được.” Lý Đan Kỳ lắc đầụ Đối với chuyện này thì cô vô cùng cố chấp “Diệu, đừng ngăn cản em. Em phải đích thân báo thù cho ba mẹ.”
Đây chính là chuyện con gái nên làm.
“Vậy sao?”
Thái độ vẫn kiên quyết như vậy. Hiên Viên Diệu có chút buồn cười, lại vừa cảm thấy nhẹ nhõm.
Không bỏ cuộc sao?
Không bỏ cuộc cũng tốt.
Anh ngày càng cảm thấy mong chờ rồi.
Trong lòng cảm thấy vô cùng hưng phấn, đến nỗi không thể ngừng được.
Lý Đan Kỳ ngồi quay lưng về phía anh nên cô không nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ cảm thấy tay anh nhẹ nhàng vuốt ve vết thương của mình.
Dáng vẻ dịu dàng đó tràn đầy sự thương xót.
Cô bỗng nhiên không muốn anh lo lắng cho mình “Diệu, anh yên tâm đi. Em không sao. Em vẫn có thể chịu được. Mấy sự huấn luyện này đối với em mà nói, thực ra rất nhẹ nhàng.”
Giọng điệu cố tỏ ra thoải mái, không để ý của cô làm sao có thể thoát ánh mắt của Hiên Viên Diệu được?
Động tác trên tay càng nhẹ hơn. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vết thương trên vai cô.
“Anh chỉ là, xót em thôi.”
Cơ thể Lý Đan Kỳ khẽ run lên. Nụ hôn của anh cùng với bàn tay anh nhẹ nhàng chạm xuống cơ thể cô “Đan Kỳ, anh thực sự muốn thay em đi báo thù. Giao tất cả cho anh. Được không?”
“Không, không được.” Lý Đan Kỳ bị nụ hôn của anh làm cho động tình nhưng vẫn rất kiên quyết “Xin hãy tha thứ cho em. Em phải tự mình báo thù.”
“Được. Vậy anh không khuyên em nữa.” Anh đã bắt đầu mong chờ kết cục của trò chơi này rồi.
Môi anh bắt đầu di chuyển trên người cô. Bàn tay nhẹ nhàng lướt trên da thịt.
Lý Đan Kỳ mặc dù rất mệt nhưng cơ thể sớm đã bị sự câu dẫn của anh gợi lên phản ứng.
Chẳng mấy chốc, cô đã chìm đắm tɾong niềm vui sướng mà anh mang lại.
Một trận hoan ái cứ như vậy mà bắt đầụ
Bởi vì lo lắng trên người cô có vết thương nên động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng. Đó là sự dịu dàng trước nay chưa từng có.
Anh không phải là một người biết khắc chế bản thân, nhưng đây chính là lần đầu tiên anh kiềm chế mình như vậy, giống như anh sợ mình sẽ làm cô đaụ
Thậm chí, anh còn thận trọng hơn cả lần đầu tiên cùng cô làm t̠ình.
Anh càng nhẹ nhàng, Lý Đan Kỳ càng cảm động. Mấy vết thương đó thực ra sớm đã chẳng là gì rồi.
Thói quen chính là một điều đáng sợ. Sau hơn một tháng huấn luyện khắc nghiệt, cô sớm đã quen rồi.
Nhưng sự dịu dàng của anh lại làm cô cảm thấy vô cùng dễ chịụ Cô cũng phối hợp với anh để làm anh có thể cảm thấy vui vẻ.


⬅ Trước Tiếp ➡