Người Tình Bí Ấn
Chương 1207
⬅ Trước Tiếp ➡

Cô chỉ có thể nhìn người đàn ông mặt thẹo đó cho người đưa thi thể ba mẹ cô đi xử lý, sau đó thì rời đi.
Cô rơi vào nỗi thống khổ cùng cực, thậm chí còn không nhìn thấy Hiên Viên Diệu ngồi ở phía sau, lúc đó anh đưa tay ra ôm lấy mặt người phụ nữ trước mặt, ép buộc người phụ nữ đó nhìn anh.
Người phụ nữ đó là ai?
Trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Hiên Viên Diệu dùng những người phụ nữ như vậy. Vẻ mặt tràn đầy khát vọng chinh phục.
Cho dù là đối với cô, cũng không hề có.
Vừa suy nghĩ như vậy, tɾong lòng cô chợt co thắt lại.
Đó là kiểu cảm giác không thoải mái, giống như cảm xúc ghen tuông vậy.
Cảm giác như không thở nổi khiến cô không nhịn được phải há lớn miệng hít thở, sau đó cơ thể lại bắt đầu run rẩy.
Dòng máu chảy ma͙nh bên tɾong cơ thể, như muốn nổ tung mạch máu tràn ra.
Cô không phải kẻ ngốc, xem xong những thứ này, còn có gì không hiểu sao?
Bây giờ cô lại còn nhàn nhã đi ghen tuông những người phụ nữ khác sao?
Chuyện bây giờ cô phải đối mặt là một chuyện khác. Là chuyện mà cô có nghĩ cũng chẳng nghĩ đến, và cũng tuyệt đối không tin được.
Hiên Viên Diệu chính là chủ nhân của Long Đường, ba mẹ cô chính là do anh hại chết.
Là anh…
“Tại sao?” Hỏi ra câu này, bản thân cô cũng cảm thấy thật ngốc.
Chuyện cô phải làm, là giết anh, báo thù cho ba mẹ mình.
Nhưng bây giờ cô lại ở đây hỏi anh tại sao.
“Tại sao?” Đã biết hỏi vậy thật ngốc, anh là kẻ thù của cô.
Nhưng tɾong lòng cô cảm thấy không cam tâm, cảm giác đó không thể đè nén được.
Anh đường đường là chủ nhân của Long Đường, muốn gió có gió muốn mưa có mưa.
Tại sao phải tính kế mình như vậy?
“Tại sao?” Âm thanh càng lớn hơn, sự tức giận tɾong lòng tích lũy từng chút từng chút một, bản thân cô cũng không còn khống chế được.
“Hiên Viên Diệu, nói cho tôi tại sao?”
Hiên Viên Diệu nhìn ánh mắt mất khống chế của cô, gương mặt yêu nghiệt vẫn bình tĩnh như thường.
Anh không nói, Lý Đan Kỳ lại càng muốn biết.
Nguyên nhân gì đã khiến anh phải làm như vậy với cô?
“Nói đi. Tại sao? Tại sao phải đối xử với tôi như vậy?”
Đột nhiên Hiên Viên Diệu cười tao nhã, đôi mắt hẹp dài có chút tà ác “Chơi vui.”
Chơi vui?
Vừa nãy chỉ tɾong khoảng thời gian ngắn ngủi, tɾong đầu cô đã mường tượng ra trăm nghìn khả năng, nhưng lại không có như kiểu trước mắt này.
“Chỉ vì chơi vui?”
“Không thì sao?”
Hiên Viên Diệu nhướng mày, ánh mắt tỏ ý không đồng tình.
Lý Đan Kỳ lại không thể chấp nhận nỗi kết quả như vậy, cái gì mà chơi vui chứ?
Tình cảm cô bỏ ra, tình yêu của cô đối với anh, chỉ để lấy ra cho anh chơi đùa thôi sao?
Cô ngẩng đầu, ánh mắt tɾong suốt “Anh, chỉ là vì chơi đùa tôi thôi sao?”
“Đúng vậy.” Hiên Viên Diệu gật đầu, trực tiếp thừa nhận, cả người Lý Đan Kỳ chợt run rẩy. Nếu không phải đang ngồi trên đùi anh thì cô tin chắc bản thân mình lúc này đã ngã dưới đất rồi.
“Tại sao? Tại sao?”
Cô thét gào hai lần liên tục, âm thanh vô cùng lớn, trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu hy vọng tìm được chút dấu vết tình cảm và đáp án tɾong đó.
Không có, một chút cũng không.
Ánh mắt đó hết sức bình tĩnh, vẫn là kiểu thản nhiên tà ác như trước, giống như dáng vẻ trước đây của anh.
Anh như vậy, không hề có tình cảm.


⬅ Trước Tiếp ➡